ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Huyền Giới Chi Môn (Dịch)

Chương 52. Chặn Đường

Chương 52: Chặn Đường

Khi Thạch Mục đi đến khu đất có đầy nhà đá lúc trước lại ngoài ý muốn phát hiện ra con đường duy nhất đi đến khu vực này đang bị bảy tám tên đệ tử cũ mặc quần áo màu đen đang chặn lại.

Một ít thiếu nam thiếu nữ đến trước đang đứng giằng co, mơ hồ còn truyền đến tiếng cãi vã.

“Cái gì, mỗi người chúng ta muốn đi qua đây mà phải nộp cho các ngươi một tấm Hắc Viêm Lệnh sao?” Một thanh âm cực kỳ tức giận truyền ra.

Sau khi Thạch Mục nghe thấy thì khẽ cau mày, nhưng bước chân vẫn không ngừng đi tới, rốt cục cũng nhìn rõ tình hình.

“Đúng vậy, một tấm Hắc Viêm Lệnh này cũng không phải là các ngươi nộp không đâu. Mấy hôm trước chúng ta đã giúp các ngươi quét dọn tất cả các phòng một lần rồi, coi như đây là các ngươi trả tiền phí quét dọn a.” Bảy tám tên đệ tử cũ này phần lớn khoảng mười bảy mười tám tuổi, tên cầm đầu có vẻ như hai mươi tuổi là lớn nhất, đang ôm trong ngực một trường kiếm có vỏ kiếm màu trắng, mặt không biểu tình nói.

“Các ngươi không cần phải lừa gạt chúng ta, chúng ta đã nghe Chu sư huynh nói về giá trị của Hắc Viêm Lệnh, làm gì có chuyện quét dọn một lần mà đòi một tấm Hắc Viêm Lệnh. Lại nói đâu có ai nhờ các ngươi quét dọn đâu? Nếu các ngươi còn đứng chắn đường ở chỗ này, không sợ chúng ta sẽ đến Chấp Pháp Đường để khiếu nại sao! Đừng cho là chúng ta không biết, trong vòng một năm này các ngươi không thể chủ động xuất thủ đối với chúng ta.” Một thiếu niên anh tuấn nhìn xấp xỉ với Thạch Mục từ trong đám thiếu nam thiếu nữ bị chặn ở ngoài, không có chút ý tứ sợ hãi nào nói.

Truyện dịch bởi nhóm dịch Phàm Nhân Tông, diễn đàn Bạch Ngọc Sách.

“Đi khiếu nại với Chấp Pháp Đường sao? Các ngươi coi các sư huynh của Chấp Pháp Đường là ai chứ, bọn họ sẽ đi quản mấy chuyện nhỏ nhặt như lông gà vỏ tỏi này sao. Lại nói, chúng ta xuất thủ với các ngươi khi nào, chúng ta chỉ thấy ở chỗ này cũng không tệ, đứng ở đây luyện tập mấy bộ vũ kỹ mà thôi, là do các ngươi không cẩn thận nên tự mình va vào đấy chứ, sao có thể trách được ai? Đừng trách ta không cho các ngươi cơ hội, không muốn giao ra Hắc Viêm Lệnh cũng được, nhưng phải tiếp được một quyền của ta đã.” Thanh niên ôm kiếm nghe vậy liền phá lên cười.

“Chỉ cần tiếp được một quyền thôi sao?” Thiếu niên anh tuấn nghe vậy liền bắt đầu suy nghĩ.

“Thế nào, ngươi cứ tới thử một lần xem sao.” Thanh niên ôm kiếm âm trầm nói.

“Hừ, nếu là chính diện khiêu chiến mà nói thì những đệ tử chưa tu luyện ra chân khí như chúng ta thì nhất định không phải là đối thủ của mấy đệ tử cũ các ngươi, nhưng đến cả một quyền mà cũng không tiếp nổi thì ta cũng không tin. Phương Thiên Húc ta sẽ lên lĩnh giáo một chút vậy.” Thiếu niên anh tuấn suy nghĩ một lát liền cắn răng nói.

“Phương sư huynh cố lên!”

“Sư huynh không cần cố gắng đỡ đòn, có thể dùng cách giảm bớt lực để đón đỡ quyền này.”

Đám thiếu nam thiếu nữ đằng sau thấy vậy liền bảy mồm tám lưỡi cổ vũ hăng hái.

Lúc này, đã có càng nhiều người đi sau đã đến đây, sau khi nghe ngóng tình hình một chút liền hiểu rõ mọi việc xảy ra ở đây, cũng cùng thiếu niên anh tuấn chung một mối thù liền cổ vũ mạnh mẽ.

Thạch Mục liếc mắt nhìn qua hai tay được bao phủ bởi một lớp vải màu xám dày

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip