Chương 57: Hồn Sư
"Vãn bối sẽ ghi nhớ trong lòng."
Thạch Mục nghe vậy, hiển nhiên liền đáp không có ý kiến, cũng đem ngọc giản màu đỏ nhạt cất vào trong ngực áo.
"Tốt, ngươi đi được rồi."
Mộng Cô tựa hồ đã hài lòng với lời đáp của Thạch Mục, giọng bình tĩnh hạ lệnh trục khách.
Lập tức không còn chút âm thanh nào từ trong đại sảnh truyền ra nữa.
Thạch Mục vừa há miệng định hỏi muốn rời đi thì phải làm sao, thì màn sáng mờ ở trên cao đã rung động, từ đó từng luồng từng luồng quang hà màu trắng mờ rơi xuống bao phủ khắp người Thạch Mục.
Thạch Mục chỉ thấy khung cảnh trước mắt trắng xóa đi, đến khi nhìn thấy lại cảnh vật chung quanh thì mới biết mình đã quay về căn phòng nhỏ trong Tàng Kinh Các.
Hắn định thần nhìn khắp bốn phía. Khi nhìn thấy vị Cúc sư thúc mập mạp kia không còn ở chổ này nữa, hắn cũng chẳng vội vã rời khỏi căn phòng mà lại thận trọng dịch chân bước ra khỏi đồ án hình tròn cực lớn trên mặt đất và bắt đầu tỉ mỉ xem xét những hoa văn màu bạc cùng các văn tự huyền ảo được khắc họa trên đồ án.
Tuy rằng hắn hoàn toàn chẳng hiểu được những hoa văn cùng văn tự này, nhưng trong lòng cũng lờ mờ đoán được đây chính là cấm chế tương thông qua lại với Huyết Kinh Các mà Cúc sư thúc từng đề cập đến, hơn nữa còn cần phải có thứ phù lục màu vàng trong tay vị sư thúc kia thì mới có thể phát động.
Vừa nghĩ đến đây, hắn lấy từ trong áo ra một tấm phù lục màu vàng. Chính là tấm bùa tiếp dẫn của Huyền Vũ Tông mà Diệp Hồng Dược, vị Tiên Thiên cường giả của Diệu Âm Tông, đã đưa cho mình.
Ngày trước trong thời gian dưỡng thương sau khi rời khỏi dãy núi Vân Hà, hắn cũng đã nhiều lần nghiên cứu rất kỹ tấm phù lục này.
Cái phù lục này chỉ như một tấm giấy, bên trên có vẽ những hoa văn và các văn tự kỳ lạ, kết hợp lại thành một đồ án quái dị thế mà lại có tác dụng thần kỳ khôn tả như thế.
Như khi hắn bị song chưởng đánh gãy xương, nhờ tác dụng của hai tấm Hồi Xuân phù mà chỉ trong chớp mắt đã có thể khôi phục lại như bình thường. Vừa rồi, Cúc sư thúc cũng đã dùng một miếng phù lục để kích hoạt cấm chế, đưa hắn truyền tống đến Huyết Kinh Các.
Tác dụng thần kỳ như vậy thật khiến Thạch Mục hâm mộ vô cùng.
Khi Diệp Hồng Dược và Cúc sư thúc lấy bùa ra sử dụng, dù rằng thời gian chỉ trong chớp mắt, nhưng với nhãn lực của Thạch Mục, hắn vẫn kịp gắng gượng nhớ một ít hoa văn và văn tự trên những tấm bùa này.
Những đồ án trên tấm phù lục màu vàng đã kích phát cấm chế truyền tống trông phức tạp hơn một chút so với tấm bùa tiếp dẫn, nhưng đồ án của tấm Hồi Xuân phù thì còn phức tạp hơn nhiều lần.
Nếu so sánh đồ án giữa cấm chế trên mặt đất căn phòng với tấm phù lục trong tay, tuy rằng dáng dấp quy mô khác biệt một trời một vực nhưng các hoa văn, văn tự lại có mấy phần giống nhau.
Nhận ra điều này, Thạch Mục càng thêm vui mừng.
Sau một hồi xem xét, hắn ngần ngừ rồi cũng đem cất tấm bùa tiếp dẫn, sau đó liền rời căn phòng, dựa vào trí nhớ lần bước về phòng trưng bày điển tịch.
Vừa bước qua cánh cửa vào phòng, hắn đã nghe thanh âm nhàn nhạt của Cúc sư thúc:
"Tiểu tử kia, lâu như vậy mới đi ra, hẳn là phải có thu hoạch?"
Vị sư thúc to béo như núi thịt đang đứng khoanh tay phía
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền