Chương 71: Linh Pháp Điện
Trời chiều chập tối.
Thạch Mục ôm thù lao gần vạn lượng rảo bước đi về.
Chỉ một nhiệm vụ rèn sắt như vậy đã lấy được gần vạn lượng bạc trắng, điều này khiến trong lòng hắn cảm thấy có chút thỏa mãn. Cũng không biết sau này có cơ hội gặp được nhiệm vụ như vậy nữa không đây.
Hắn rẽ ngoặt tại một chỗ chân núi, trước mắt hắn hiện ra một tòa nhà mái nhọn lợp ngói xám chiếm diện tích không nhỏ.
Loại kiến trúc này là phổ biến trong sơn cốc, lúc đi đến lò rèn hắn cũng không chú ý mấy, lúc này đưa mắt nhìn qua phía dưới mới phát hiện trước cửa tòa nhà màu xám này có treo một tấm biến cực lớn, trên đó viết ba chữ lớn: “Linh Pháp Điện”.
Cũng chẳng hiểu tại sao trước tòa nhà màu xám này lại có mười mấy người tụ tập, tất cả đều nhìn vào trong điện với vẻ hiếu kỳ, nhưng không có một ai bước vào đại điện lấy một bước.
Trong lòng Thạch Mục không khỏi nảy sinh tò mò, dừng bước lại.
Đúng lúc ấy, đột nhiên trong đại điện có một luồng cuồng phong cuộn ra, trước mặt mấy người đang vây quanh ở cửa đại điện xuất hiện một trận cát đá mịt mù, một cỗ lực lớn đẩy đám đông về sau.
“Vút” một tiếng, một bóng đen hiện lên, bị vây trong cuồng phong rồi ngã xuống bên ngoài cửa đại điện, phát ra một tiếng trầm đục nặng nề.
Chỗ Thạch Mục đang đứng cách đại môn khá xa nên không bị cuồng phong ảnh hưởng.
Nhưng ánh mắt hắn lóe lên, thấy rõ bóng đen kia chính là một thiếu niên, nước da hơi đen, thoạt nhìn tuổi tác cũng không khác mình bao nhiêu, nhưng toàn thân lại bị các loại dây leo xanh thẫm trói chặt lại, buộc cả người thành cái bánh chưng, chỉ lộ ra một cái đầu cùng hai chân.
Lúc bay từ trong cửa điện ra hiển nhiên thiếu niên da đen kia bị ngã không nhẹ, nhe răng nhếch miệng cả buổi trên mặt đất mà không tài nào bò dậy được.
“Nhạc huynh!”
Trong đám người lập tức có hai người chạy ra, hẳn là có quen biết với thiếu niên kia, nhưng trong ánh mắt hai người họ lại hơi sợ hãi nhìn vào trong cửa, nhất thời không dám đưa tay ra đỡ thiếu niên trên mặt đất dậy.
“Chút thiên phú ấy mà cũng dám chạy tới khảo thí, đúng là phí thời gian của lão tử!” Một giọng nói có vẻ già nua hùng hùng hổ hổ truyền ra từ trong cửa, giọng điệu rất là không kiên nhẫn.
Thiếu niên da đen trên mặt đất kia vặn vẹo mấy cái, dưới sự trợ giúp của bạn mình, vất vả lắm mới giãy giụa thoát khỏi mấy cái dây leo, sắc mặt đỏ lên nhìn vào trong cửa đại điện.
“Không thể nào, lúc ta ở trong gia tộc rõ ràng đã từng mời người đến khảo nghiệm riêng rồi, ta rõ ràng là có thiên phú thuật sĩ, hơn nữa đã bắt đầu học thuật pháp trụ cột rồi.” Thiếu niên mặt lúc tím lúc xanh lúc lại đỏ, không cam lòng mà cãi lên.
“Hừ! Đừng có đánh đồng nhận định của người bên ngoài dành cho thuật sĩ học đồ với bổn môn! Người nào không biết để bồi dưỡng thuật sĩ cần lượng tài nguyên nhiều gấp mười lần so với võ gia cùng giai, ngươi cho rằng bổn môn sẽ bỏ ra lượng tài nguyên lớn như thế để bồi dưỡng cái loại thuật sĩ chỉ có lực cảm ứng nguyên tố cấp độ một sao? Muốn trở thành thuật sĩ học đồ chính thức của bổn môn ít nhất cũng phải có khả năng làm cho thủy tinh cảm ứng sáng đến ba độ trở lên.” Giọng nói truyền từ trong cửa ra lại càng thêm nóng nảy.
Thiếu niên da đen nghe thấy lời ấy, sắc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền