Chương 81: Khiêu Chiến (2)
Khi Thạch Mục đối mặt với trường tiên mãnh liệt quất tới, hắn giống như đã sớm có tính toán từ trước, thân thể nghiêng về bên trái vừa vặn tránh thoát gai nhọn của trường tiên, đồng thời cương đao trong tay lại vòng ra một lần nữa, huyễn hóa ra mười đạo đao mang gào thét chém về phía nửa người bên trái của Nguyễn Chí.
Nguyễn Chí biến sắc lần nữa, nhưng phản ứng của y cũng không chậm, cánh tay vội vàng rung lên, trường tiên màu đen bỗng nhiên quay ngược trở về trước người đan thành một màn lưới mạng nhện kết thành từ cây roi màu đen, giống như một vách tường màu đen bảo vệ chặt chẽ thân thể y ở phía sau.
Thạch Mục cười lạnh một tiếng, động tác trên tay không ngừng chút nào.
Ầm! Ầm! Ầm!
Mười đạo đao ảnh chém lên màn roi màu đen, lưới roi run rẩy, bất quá đao ảnh cũng lập tức bạo liệt.
Quang mang trong mắt Thạch Mục sáng rực, hắn liền thúc giục chân khí trong cơ thể rót vào cương đao trong tay.
Cương đao lắc lư rung động phát ra tiếng ông ông, mơ hồ còn tản ra quang mang màu trắng.
“Hây a!”
Thạch Mục hét lớn một tiếng, hai tay cầm đao nặng nề bổ về phía trước.
Không khí xung quanh cương đao như hình thành một bông hoa sáng như tuyết, bắn ra mười đạo đao mang nữa chém xuống.
“Một hơi mười trảm, quả nhiên lúc trước tên tiểu tử này vẫn còn ẩn giấu thực lực, khó trách Tô sư đệ không địch nổi hắn!” Tên thanh niên đệ tử cấp Ất mặt gầy với tư cách trọng tài trên lôi đài thấy vậy thì trong mắt lóe lên dị sắc.
Sắc mặt Nguyễn Chí kinh hoảng, hiện tại y đã bị khí thế mãnh liệt sóng sau cao hơn sóng trước hoàn toàn áp chế, chỉ có thể dốc sức liều mạng huy động trường tiên trong tay ngăn cản, nhưng y lại không thể tìm ra một kẽ hở nào để có thể phản kích, trên trán lấm tấm mồ hôi to như hạt đậu.
“Ùng!” một tiếng vang thật lớn!
Màn lưới màu đen cuối cùng bị Thạch Mục chém nát, trường tiên màu đen trong tay Nguyễn Chí cũng bị Thạch Mục dễ dàng chém đứt thành vô số đoạn, trong tay y chỉ còn lại một mẩu ngắn ngủn, còn chưa kịp phản ứng lại thì trước mắt đã hoa lên, bất ngờ hơn mười đạo đao mang sáng như tuyết đao chém về phía mình, giống như muốn đem hắn chém thành mấy khúc.
Nhưng đúng lúc này bóng người hoa lên, một thân ảnh cao lớn lao đến chắn trước người Nguyễn Chí, lại là tên đệ tử cao gầy cấp Ất với tư cách trọng tài kia.
Chỉ thấy tay áo hắn nhẹ rung lên, một cây thương ngắn màu bạc không biết như thế nào xuất hiện trong tay y, đón đỡ đao mang.
Đầu thương rung lên, một cỗ sóng khí vô hình từ mũi thương bạo phát ra, chỉ nghe một tiếng trầm đục, mười đạo đao mang đều vỡ vụn.
Sắc mặt Thạch Mục cả kinh, một cỗ cự lực từ trong trường đao truyền đến thân thể, hắn cảm thấy trong cơ thể khó chịu như vừa có một hồi dời sông lấp biển vậy, bất quá cỗ cự lực chỉ trong chốc lát liền tiêu biến, làm hắn lui về phía sau nửa bước thân hình mới ổn định lại, chẳng qua hiện tại sắc mặt hắn đã trắng bệch ra.
“Tiểu tử, nếu như ngươi muốn bỏ qua quy củ của tông môn coi thường tính mạng người khác thì phải hỏi qua cây thương trong tay Lạc Vân Cơ ta có đồng ý hay không đã!”Thanh niên mặt gầy lật tay thu lại đoản thương, lạnh lùng nói, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
Lúc trước bại dưới tay Thạch Mục chính là thiếu niên song kiếm Tô Mộc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền