Chương 89: Một Hơi Mười Ba Trảm
Thạch Mục thấy hoa văn trên lá bùa hoàn toàn giống hệt như ghi trong Linh Phù Bảo Kinh, trong lòng thấy vui vẻ, buông Pháp bút, trong miệng bắt đầu niệm chú ngữ nào đó, tay cầm bùa bỗng nhiên dùng sức phẩy một cái.
Chẳng hề có chuyện gì xảy ra, lá bùa vừa vẽ xong giống như tờ giấy lộn, chẳng hề có chút phản ứng nào.
Hắn lại thử một lần nữa, kết quả cũng giống nhau.
Thạch Mục thở dài một hơi, quẳng lá bùa đã thất bại đó sang một bên, lại lên giường ngồi xếp bằng, bắt đầu cẩn thận lĩnh ngộ một lần nữa…
Sau khoảng thời gian một bữa cơm, hai mắt Thạch Mục mới mở ra, mơ hồ lại lĩnh ngộ được điều gì, một lần nữa nghiêm túc vẽ lá bùa thứ ba.
Sau nửa canh giờ, lá bùa vừa hoàn thành này vừa bị Thạch Mục phẩy một cái đã bốc cháy ngay trong không trung, lại một lần luyện chế thất bại nữa.
Thời gian cứ thế trôi đi, chẳng mấy chốc đã mất nửa ngày.
Trước bàn đá, hai mắt Thạch Mục có sắc vàng mơ hồ, cầm Pháp bút trong tay chăm chú tô vẽ.
Đây đã là là búa thứ bảy hắn vẽ, mấy lá bùa trước đó hoặc là vừa vẽ phù văn thứ nhất đã thất bại, hoặc có thể hoàn thành lại không tài nào dùng lực để kích phát, hoặc có thể kích phát nhưng lại bùng cháy ngay.
Mà lúc này, viên Phong linh thạch sáng bóng hắn đang nắm trong tay cũng dần ảm đạm xuống rồi, hiển nhiên linh khí ở bên trong đã không còn lại bao nhiêu.
Cách vẽ phù trận mà hắn sử dụng là Quán Linh Thuật cùng ghi trong điển tịch, có thể ngay trong khoảnh khắc vẽ xong phù trận đồng thời hoàn thành bước quán linh, có thể tiết kiệm một khoảng thời gian dài.
*Quán linh thuật: hờ, đoạn này mình cũng không chắc, hình như là vừa vẽ bùa, vừa hấp thụ linh lực vào trong cơ thể rồi rót lên lá bùa thì phải. Cầu cao nhân a~
Nhưng mà một lát sau, khi lá bùa thứ bảy lại biến thành giấy vụn, sắc mặt Thạch Mục cũng đã bắt đầu khó coi rồi.
Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi thở ra, như vậy nhiều lần đến tận khi tâm trạng hoàn toàn bình tĩnh trở lại mới lấy ngọc giản màu trắng ghi chép “Linh Phù Bảo Kinh” ra, đặt lên trán, đồng thời tay kia vẫn không ngừng mô phỏng cái gì…
Không biết sau bao lâu, hai mắt Thạch Mục lóe lên tinh quang, chậm rãi thả ngọc giản trong tay xuống.
Hắn rốt cuộc cũng tìm ra một chỗ sai lầm mà trước giờ chưa từng phát hiện trong điển tịch.
Để phòng ngừa không có vấn đề gì xảy ra, hắn lại ngồi trên giường đá điều tức một lát, đến tận khi pháp lực toàn thân đã thông suốt mới lại đi đến trước bàn, cầm Pháp bút lên, lẩm bẩm:
“Lần này sẽ không sai nữa đâu! Không ngờ Khinh Thân Phù này lại khó vẽ như vậy. Lá bùa này cũng chỉ là do mười hai mảnh phù văn tạo thành, mặc dù vẫn không được coi là bùa cấp Trung, nhưng tuyệt đối là một trong những loại bùa cấp thấp khó luyện chế nhất. Dù sao mấy loại bùa cấp thấp mình từng vẽ phần lớn đều là do năm, sáu phù văn tạo thành. Mà nếu không có Phong linh thạch thì cơ hội vẽ thử loại Khinh Thân Phù cũng quá ít. Đấy còn là mình đã được luyện tập nhiều lần, hơn nữa còn từng luyện chế rất nhiều bùa cấp thấp chứ nếu là những Phù Sư cấp học đồ khác mà nói, căn bản không có hi vọng có thể thành công đâu. Vì thế, ta có thể thực sự trông cậy cũng là thứ này…”
Vừa dứt lời!
Sắc mặt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền