Chương 93: Trùng Hư Tinh Huyền Trận
Sau quãng thời gian khoảng một bữa cơm, Thạch Mục lúc này đã ngồi xếp bằng ở trên giường đá, nhìn qua trường đao màu đen đang treo trên tường, cau lông mày, trên mặt tràn đầy nét trầm ngâm.
Hắn đang vắt hết óc cân nhắc lấy đề nghị của Cúc sư thúc.
Bản thân bỏ ra một cái giá cực lớn mới mua được chuôi trường đao Vẫn Thiết màu đen này về. Nếu không thể nâng cấp nó thành Pháp khí thì đúng là có chút phung phí của trời.
Ngoài ra, tuy hắn không hoàn toàn tin hết vào lời Cúc sư thúc nói nhưng bản thân hắn đúng là có chút tò mò đối với dị độ giới diện thần bí, với dị thú như Hóa Kim Tích thì lại càng thêm hứng thú.
Nếu hắn chịu hỗ trợ, nói không chừng còn có cơ hội thu được một hai con sinh vật dị giới làm Linh sủng thì sao.
Cân nhắc đến việc Cúc sư thúc đã thành công triệu hoán ra hai loại dị thú Anh Vũ cùng Hóa Kim Tích từ dị giới diện thì lão có vẻ cũng là tay lão luyện trong việc này. Việc an toàn có lẽ không có vấn đề gì quá lớn.
Dù sao lấy hiểu biết của hắn đối với lão béo này thì biết lão làm người cẩn thận, việc không nắm chắc mười phần chắc chắn lão sẽ không lấy thân phạm hiểm.
Nhưng dù vậy, Thạch Mục vẫn là cân nhắc đi cân nhắc lại đến mấy ngày, mãi mới hạ quyết tâm.
Mấy ngày sau, Thạch Mục lại lần nữa đi tới Tàng Kinh Các. Cúc sư thúc vừa nghe Thạch Mục đồng ý hỗ trợ câu thông xong lập tức liền vui vẻ ra mặt.
Hai người hẹn giữa trưa ba ngày sau, sẽ cử hành nghi thức tại động phủ của lão béo.
Cúc sư thúc theo đó lấy ra một cái ngọc giản màu trắng, nhanh chóng khắc vị trí chỗ ở của mình vào rồi ném cho Thạch Mục.
Thạch Mục nhận lấy cất kỹ, tiếp theo lại thừa cơ thỉnh giáo Cúc sư thúc vài sự tình về việc câu thông dị giới cùng không gian Linh căn, sau đó mới rời đi Tàng Kinh Các.
. . .
Ba ngày sau, lúc gần giữa trưa.
Thạch Mục đội nắng to vội vàng chạy tới chân một ngọn núi màu đen...
Nhìn từ dưới lên trên, ngọn núi này quái thạch* chập chùng, chót vót. Ngoại trừ một vài lùm cây thấp bé cùng hoa cỏ ra, không có cây cối cao lớn nào khác. Chỉ có một vài kiến trúc bằng đá mọc lên như nấm, đông một đám tây một đám, phân bố đầy trên núi.
(Quái thạch: Đá núi có hình thù cổ quái)
Ngọn núi màu đen trông hơi có vẻ cằn cỗi hoang vu này chính là ngọn núi số mười ba của Hắc Ma Môn.
Tuy hắn luôn ở trong sơn cốc cách đó không xa nhưng đúng là trước giờ chưa từng đi qua nơi này.
Cuối chân núi, một con đường nhỏ rộng hơn một trượng, lát bằng những phiến đá xanh chạy dài lên trên. Từ trên con đường này phân ra các con đường càng thêm nhỏ hẹp, nối với từng đám nhà đá đơn sơ cao hai ba trượng, đương nhiên cũng có vài chỗ là lầu đá hai ba tầng.
Căn cứ theo như trong ngọc giản của Cúc sư thúc kể lại, chỗ lầu đá lão ở đóng tại một nơi có chút vắng vẻ gần đỉnh núi, nếu không có chỉ dẫn trước, người ngoài muốn tìm cũng không dễ dàng tìm được.
Qua một nén hương, trên một chỗ gần đỉnh núi, sau một hồi bảy ngoặt tám quẹo cuối cùng Thạch Mục cũng đã đi tới lầu đá của Cúc sư thúc. Còn chưa kịp gõ cửa, cửa đá đã tự động mở ra.
"Mau vào đi! Để lão tử chờ ngươi lâu như vậy."
Thanh âm có chút không kiên nhẫn của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền