Chương 68: Mất báu vật truyền đời
Sáng hôm sau, Bạch Miên dậy sớm để búi tóc theo kiểu Đọa mã kế, tuy cửa tiệm chưa mở nhưng những người muốn xem bói đã xếp thành hàng dài. Kể từ khi Què Ca đặt quy định, đám người này đã yên tĩnh hơn nhiều, không còn xảy ra tranh cãi.
Đúng chín giờ, Què Ca đúng giờ khởi động máy quay số, hôm nay các số may mắn là 17, 46, 98. Ba người may mắn này được lưu lại, những người khác hoặc là thất vọng ra về, hoặc là ở lại xem trò vui.
Bạch Miên ngồi sau bàn chẩn mạch, chờ đợi người đầu tiên đến.
Trong lúc đó, Bạch Miên nằm tựa tay, lặng lẽ tính toán. Hệ thống đã nói, mỗi khi nhận được một trăm điểm thiện duyên, pháp lực của cô sẽ có bước đột phá mới, có nghĩa là chỉ cần tính thêm bốn quẻ nữa, cô sẽ kích hoạt một loại pháp lực mới.
Bạch Miên khẽ ngâm nga, rất mong chờ pháp lực mới mà mình sắp nhận được sẽ là gì.
Số 17 là một phụ nữ trung niên, bà ấy không vội ngồi xuống chẩn mạch mà gọi điện thoại, một lát sau, khoảng hai mươi người ồ ạt vào tiệm.
Què Ca lo lắng chắn trước mặt Bạch Miên:
"Làm gì thế? Kéo bè kéo lũ định đánh nhau à?"
Người phụ nữ trung niên ổn định lại cảm xúc, bắt đầu kể về sự việc:
"Ôi, đại sư, hiểu lầm, hiểu lầm rồi! Dù chúng tôi có đông người, nhưng không có ý xấu đâu. Những người đến đây đều là người nhà, là cô dì chú bác cậu mợ của bọn trẻ. Tôi gọi họ đến đây là để hỏi đại sư một vấn đề."
Nghe bà ấy nói vậy, mọi người trong tiệm mới hạ cảnh giác, Què Ca nhường đường cho Bạch Miên, cô nhìn nhóm người này, ai cũng đầy vẻ lo lắng, rõ ràng là có chuyện gấp trong gia đình. Bạch Miên mở miệng hỏi người phụ nữ trung niên:
"Trước tiên đừng vội, nói xem có chuyện gì xảy ra?"
Người phụ nữ trung niên ngồi xuống trước mặt Bạch Miên, lo lắng nói:
"Đại sư, xin hãy giúp đỡ chúng tôi, gia đình chúng tôi đã mất báu vật truyền đời!"
"Tôi là Trần Mạn Thu, bên cạnh là chồng tôi, Tôn Tuấn, nhóm người phía sau này là thân thích trong họ nhà chúng tôi. Vì số lượng đông nên tôi không giới thiệu từng người."
Người phụ nữ trung niên khoa tay chỉ vào không trung:
"Đó là một khối ngọc Quan Âm, kích cỡ khoảng như vậy, độ trong rất tốt, là ngọc lục bảo, chạm khắc bởi nghệ nhân, đó là báu vật truyền đời của gia đình chồng tôi. Trước đây chúng tôi còn đã định giá qua, nếu bán khối ngọc này có thể thu được sáu con số đấy!"
"Sáu con số..."
Què Ca suy nghĩ, mắt suýt nữa rơi ra ngoài,
"Vậy không phải là mấy trăm ngàn tệ sao? Đồ giá trị thế làm sao lại mất?"
Người phụ nữ trung niên đầy vẻ lo âu:
"Vì vậy tôi rất nóng ruột! Đồ gia bảo được gìn giữ hàng trăm năm, đến tay chúng tôi lại bị mất, sau này trăm năm nữa, tôi biết ăn nói thế nào với tổ tiên đây!"
"Báu vật truyền đời?"
Què Ca thấy hứng thú, kéo ghế ngồi cạnh Bạch Miên, chuẩn bị hóng tin.
"Gia đình chúng tôi toàn là trí thức, đặc biệt là bố chồng tôi, ông cụ Tôn, năm nay cụ đã hơn bảy mươi tuổi, là giáo sư đại học đã nghỉ hưu, lương hưu cao lắm. Nhà họ Tôn trước đây từng rất giàu có, để lại một khối di sản lớn, ngoài tiền ra còn có vài món ngọc điêu khắc, khối ngọc Quan Âm bị mất hôm nay là một trong số đó."
"Có phải gần đây cô đắc tội với ai không? Giờ bị người ta đến trả thù. Nếu vậy cô nên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền