ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Huyện Lệnh Đế Sư - Triệu Khang

Chương 1007. Kết cục (2)

Chương 1007 - Kết cục (2)

Lời của Triệu Khang khiến mọi người có mặt đều sững sờ.

Chu Hổ ấp úng một hồi, thăm dò hỏi:

"Triệu soái, ý ngài là... chúng ta cứ từ từ tiêu hao bọn chúng?"

"Chẳng lẽ không?"

Hoàng Bá Thiên lầm bầm:

"Thuộc hạ thấy cứ xông thẳng qua đánh cho bọn chúng tan tác chạy trốn mới thống khoái."

Triệu Khang gõ nhẹ lên đầu hắn ta:

"Cho nên mới nói ngươi ngốc nghếch. Gần đây các ngươi liên tiếp thắng trận nên đều tự mãn cả rồi. Tham công cầu thắng là không nên. Ta vẫn luôn cho rằng, người làm tướng soái, trước hết phải đặt mình vào thế bất bại. Đã có thể vững vàng mà thắng, thì cần gì phải liều lĩnh?"

"Đại soái anh minh!"

Mọi người nghe vậy đều gật đầu nhẹ, lúc này Chu Hổ mới lên tiếng:

"Vậy Triệu soái, còn tin tức kia mà Đại Nguyên tung ra, ngài..."

Triệu Khang mỉm cười:

"Cái bẫy đó, nhất định ta phải chui đầu vào."

"Triệu soái, không thể!"

Nghe vậy mọi người đều hốt hoảng can ngăn.

Đại Nguyên không chỉ bày binh bố trận gần triệu quân ở Thiên Đãng Nguyên chờ bọn họ, mà còn cố tình tung ra một tin tức.

Nói chính xác là truyền một tin tức cho Triệu Khang.

Quan tài của Tiêu Linh Lung, Tống Khinh Nhan và Công Tôn Vân Tú đang được đặt tại hoàng đô Đại Nguyên, chờ Triệu Khang đến lấy.

Người sáng suốt đều nhìn ra đây nhất định là một cái bẫy, hơn nữa là nhắm thẳng vào Triệu Khang.

Rõ ràng như thế, bọn họ tất nhiên không muốn để Triệu Khang mạo hiểm.

"Được rồi, chút trò mèo của Tiêu Vô Đạo mà ta thèm để tâm sao? Chuyện này không cần các ngươi lo lắng, các ngươi chỉ cần làm theo mệnh lệnh của ta là được."

Nói xong, Triệu Khang rời khỏi cuộc họp. Những gì cần nói, cần làm, hắn đều đã làm xong, nơi này không cần hắn nữa.

Trên đường đi, Triệu Khang bỗng bật cười.

Hắn nhớ tới một câu Hoàng Bá Thiên từng hỏi hắn, tên ngốc đó hỏi, rõ ràng lão gia lợi hại như vậy, một mình có thể giải quyết được, sao không trực tiếp giết chết Tiêu Vô Đạo cho xong?

Triệu Khang cũng không biết phải trả lời tên ngốc thẳng thắn đơn thuần này như thế nào.

Bởi vì chuyện như vậy hắn đã từng làm rồi.

Quốc sư Đại Càn năm xưa, cả giang sơn Đại Càn đều nằm trong tay hắn, chỉ cần hắn muốn, muốn giết ai thì giết, mọi thứ đều do hắn nắm giữ.

Quyền khuynh triều dã?

Quyền khuynh thiên hạ!

Thế nhưng, những gì nên đến, cuối cùng vẫn sẽ đến.

Con người không thể thay thế quy luật.

Mà qua lần nói chuyện với Ngô Niệm Khang, hay nói đúng hơn là với Lưu Yến Nhiên, hắn đã hiểu ra.

Lưu Yến Nhiên chính là quy luật của thế giới này, có thể khống chế tất cả mọi người trên thế gian này, trừ hắn ra.

Có lẽ, còn một người nữa.

Triệu Khang dừng bước, ánh mắt nhìn về phía người con gái đang nhàn nhã như hắn ở đằng xa.

Tần Đường Hà.

Nàng ta được gọi là tiên phong của đại quân, phụ trách xung phong phá trận, đáng tiếc căn bản không có trận nào cho nàng ta phá, nên cũng thành ra vô công rỗi nghề.

Lúc này đang ngồi ngẩn người trong lương đình.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Triệu Khang, Tần Đường Hà nhìn qua rồi lại nghiêng đầu sang chỗ khác.

Triệu Khang bước tới.

Trong lòng nữ tử khẽ "chậc" một tiếng, cau mày, Triệu Khang lúc này đã đứng trước mặt nàng, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy eo bụng hắn.

Hơn nữa hình như còn chưa có ý định rời đi.

Vì vậy, nàng đành phải lên tiếng hỏi:

"Có chuyện gì?"

"Không có gì."

Triệu Khang cười một tiếng, xoay người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip