Chương 1024 - Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Triệu Khang (5)
Một chiếc bàn dài, hai cái ghế, thêm vào đó là một cái bếp lò và một chiếc giường gỗ.
Đây chính là ngôi nhà hiện tại của Tống Khinh Nhan.
Nhìn khung cảnh trong nhà, Triệu Khang bỗng chốc cay cay sống mũi, lặng lẽ quay đầu đi lau khóe mắt. Tống Khinh Nhan bưng nước đi tới, nhìn Triệu Khang rồi lại nhìn sang Công Tôn Vân Tú, khẽ cười hỏi:
"n công, vị này chính là người mà tỷ từng nhắc tới sao?"
Công Tôn Vân Tú gật đầu. Nàng từng đến huyện Di Thủy, tình cờ gặp phải cảnh huyện lệnh muốn cưỡng ép Tống Khinh Nhan. Nàng chỉ dùng một chiêu kiếm đã khiến tên huyện lệnh đó sợ đến mức tè ra quần, sau đó cứu Tống Khinh Nhan.
Nàng còn nói với Tống Khinh Nhan rằng, sau này sẽ có một nam tử đến tìm nàng, muốn cưới nàng.
Nhường ghế cho Triệu Khang và Công Tôn Vân Tú, Tống Khinh Nhan ôm Tống Minh ngồi xuống giường, mỉm cười nhìn Triệu Khang. Vẻ mặt khẩn trương của hắn khiến nàng vừa kinh ngạc vừa buồn cười.
Một nhân vật lợi hại như vậy cũng có lúc bối rối bất an sao?
Nàng suy nghĩ một chút rồi lên tiếng: "Triệu Khang?"
"Ta đây." Triệu Khang vội vàng đáp.
Tống Khinh Nhan không khỏi phì cười:
"Ta khó mà hiểu được, huynh đã có ân công là tiên tử nhân gian như vậy, vì sao còn muốn cưới ta, một nữ tử mang theo đứa con nheo nhóc? Nói về dung mạo, ta cũng không bằng ân công."
Triệu Khang hít sâu một hơi, kiên định nói:
"Dù nàng có biến thành bộ dạng nào ta cũng sẽ cưới nàng. Dù nàng tin hay không, ta đã yêu nàng trăm năm ngàn năm rồi."
Tống Khinh Nhan sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần, mỉm cười:
"Nghe thật khó tin."
"Vậy nàng..." Triệu Khang càng thêm căng thẳng, nhìn phản ứng của nàng.
Ôm Tống Minh trong lòng, Tống Khinh Nhan thì thầm:
"Nhiều năm qua, ta luôn mơ thấy một giấc mơ, trong mơ ta dùng kéo tự sát, trước khi chết trong lòng luôn nghĩ đến hai chữ, ngàn vạn lần không nỡ, vạn lần lưu luyến."
Nàng nhìn Triệu Khang, nụ cười rạng rỡ như hoa:
"Trọng Dĩnh, huynh đang tìm ta, mà ta cũng luôn chờ đợi huynh."
Triệu Khang nhất thời kích động không thôi, nhất thời không biết nên nói gì. Tống Khinh Nhan vỗ nhẹ đầu đứa trẻ trong lòng:
"Còn ngẩn ra đó làm gì? Gọi cha đi."
Tống Minh không chút do dự, lập tức gọi Triệu Khang một tiếng "Cha".
Triệu Khang vui mừng khôn xiết, lập tức đáp lại một tiếng "Ơi". Công Tôn Vân Tú ở bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng này cũng không khỏi mỉm cười.
Lúc đến là hai người, lúc đi đã thành bốn người.
Triệu Khang được làm cha, nụ cười trên mặt cả ngày hôm đó không dứt.
Liên tiếp bốn ngày trôi qua.
Xe ngựa rời khỏi phủ Giang Lăng. Nhìn Triệu Khang liên tục thở dài, đứa trẻ đã đổi tên thành Triệu Minh khó hiểu hỏi:
"Cha, hai ngày nay cha làm sao vậy?"
Triệu Khang cảm thán:
"Con còn nhỏ chưa hiểu đâu, xoa lưng cho cha đi."
Trong xe ngựa, nữ tử mặc cẩm bào đỏ, đầu cài trâm ngọc mỉm cười không nói, mở cửa xe nói một câu "Để ta", liền bảo Triệu Minh quay vào trong.
Nhìn Tống Khinh Nhan ngồi xuống, Triệu Khang thuận thế ôm nàng vào lòng, nàng rốt cục cũng nhỏ giọng hỏi:
"Vân Tú vì sao không đi cùng chúng ta?"
Triệu Khang có chút bất đắc dĩ:
"Nàng ấy giấu diếm ta chuyện gì đó, hiện tại có nàng ở bên cạnh ta, cho nên nàng ấy đi làm việc khác trước."
"Vậy à, vậy bây giờ chúng ta đi đâu?"
Triệu Khang nói: "Đi tìm Lão Tào, chính là Bạch Lộ mà ta từng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền