ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Huyện Lệnh Đế Sư - Triệu Khang

Chương 1029. Cuộc sống hạnh phúc của Triêu Khang (10)

Chương 1029 - Cuộc sống hạnh phúc của Triêu Khang (10)

Linh Sơn Tự.

Ngôi chùa danh tiếng nhất kinh đô, tọa lạc trên đỉnh núi cao ngàn trượng, bậc thang lên xuống vạn bậc, hiếm người có thể leo lên đỉnh.

Triệu Khang cõng trên lưng một nữ tử áo đỏ, chậm rãi leo núi, miệng dịu dàng nói:

"Trước kia có một cô nương ngốc nghếch nguyện ý hi sinh tính mạng cho ta, đã từ chân núi này đi bộ đến tận đỉnh núi, thật không biết thân thể yếu đuối của nàng ấy làm thế nào mà làm được."

Tần Ngọc Phượng yên lặng nghe, nhẹ nhàng tựa vào lưng Triệu Khang:

"Vị cô nương này nhất định rất yêu công tử."

"Ai nói không phải chứ."

Triệu Khang cười một tiếng:

"Nàng ấy dùng thời gian hữu hạn của mình để yêu ta hết lòng, còn ta lại có vô hạn thời gian nhưng không thể cho nàng ấy tất cả, đến lúc này vẫn còn hối tiếc vô hạn."

Nghe Triệu Khang kể chuyện, Tần Ngọc Phượng say sưa lắng nghe, chẳng hay biết đã lên đến đỉnh núi từ lúc nào.

Triệu Khang cõng nàng đi thẳng vào chính điện chùa, tuy không có ánh nến soi sáng, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được người quỳ trước tượng Phật kia thành kính đến nhường nào.

Nàng không hiểu tại sao Triệu Khang lại làm như vậy, bỏ ra mười vạn lượng bạc để chuộc thân cho nàng, rồi lại đưa nàng đến Linh Sơn Tự, kể cho nàng nghe chuyện của một cô nương khác.

Nàng nhịn không được tiến lên, ngồi xổm xuống hỏi:

"Công tử, vị cô nương trong lời chàng là ai vậy?"

Triệu Khang quay đầu nhìn nàng, nước mắt nhịn không được lại trào ra, Tần Ngọc Phượng như cảm nhận được điều đó, nàng đưa tay ra, hai tay nâng lấy khuôn mặt Triệu Khang:

"Là thiếp sao? Nhưng tại sao thiếp lại không nhớ gì cả?"

Lúc này không hiểu sao, trong lòng Tần Ngọc Phượng rất bối rối, khao khát muốn nhận được câu trả lời.

Triệu Khang nắm lấy tay nàng, cười nói:

"Không nhớ cũng không sao."

Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía tượng Phật, vẫn thành kính như cũ:

"Cầu Phật tổ phù hộ cho Ngọc Phượng, thê tử của con, bình an vô sự, không bệnh không tật."

Tần Ngọc Phượng sững sờ, ngơ ngác nhìn Triệu Khang đang không ngừng dập đầu.

Cầu phúc xong, Triệu Khang mới đứng dậy, nhìn nữ tử cười nói:

"Tuy không có tuyết, nhưng ở đây ngắm bình minh chắc cũng là một điều thú vị, nàng có muốn xem không? Ta cùng nàng."

Tần Ngọc Phượng ừ một tiếng, sau đó cũng quỳ xuống theo hướng tượng Phật,

"Tuy thiếp không nhớ rõ, nhưng đã được công tử xem là thê tử, dân nữ Tần Ngọc Phượng xin cầu Phật tổ phù hộ cho phu quân Triệu Khang bình an thuận lợi, không bệnh không tật."

Làm xong tất cả, Tần Ngọc Phượng mới đứng dậy, nhìn Triệu Khang, nắm lấy tay hắn, dịu dàng nói:

"Không cần bao lâu nữa, thiếp nhất định sẽ yêu công tử như trước kia."

Triệu Khang cười rạng rỡ.

Gió núi mang theo hơi lạnh cũng đã xua tan màn đêm, trên đỉnh núi, một nam một nữ ngồi sát bên nhau, ngắm nhìn mặt trời đỏ rực đang dần nhô lên ở phía chân trời, tạo nên một khung cảnh đẹp đẽ vô ngần.

Cõng Tần Ngọc Phượng trở về Tây Trực Môn, kinh thành, Triệu Khang mở cửa.

Tống Khinh Nhan đã dậy từ sớm thu dọn mọi thứ, nhìn thấy nữ tử đang ngủ say trên lưng Triệu Khang, nàng mỉm cười:

"Thật là một cô nương tốt."

Triệu Khang cũng cười:

"Để ta đưa nàng ấy về phòng trước."

"Được."

Đặt nữ tử xuống giường, cởi giày, đắp chăn cẩn thận, Triệu Khang vừa xoay người định ra ngoài thì bị nắm lấy tay, quay đầu lại thì thấy nữ tử đang bĩu môi nhìn mình.

Triệu Khang

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip