Chương 96 - Ninh Vương
"Giao cho ta, lão gia, ngài lui ra sau!"
Ánh mắt Hoàng Thiên Hành trở nên sắc bén, hét lớn một tiếng giậm chân về phía trước. Bụi đất rung chuyển ba lần, nứt ra thành năm cánh!
Tướng quân mặc giáp trụ cầm đại thương thấy thế không khỏi kinh hô:
"Hảo thần lực!"
Nói xong, hoa thương trong tay run lên, đâm vào vai Hoàng Thiên Hành. Hắn nhận ra Hoàng Thiên Hành lực lưỡng hơn mình nên dùng kỹ xảo để đối phó.
Hắn lùi lại, đầu thương sáng như tuyết hướng bả vai Hoàng Thiên Hành đâm tới, xé rách quần áo trên người. Cánh tay vung lên, thân thương cong lại như một cây cung lớn quét về phía cổ họng Hoàng Thiên Hành. Hắn cũng là một mãnh sĩ với sức mạnh kinh người!
Nếu bị đòn này đánh trúng, Hoàng Thiên Hành ắt hẳn sẽ bị thương nặng!
Nhưng là cận vệ được Triệu Khang tin tưởng, đệ nhất cao thủ Nguyên Giang huyện, Hoàng Thiên Hành tự nhiên có bản lĩnh. Triệu Khang thấy Điếu ca không có khí chất anh hùng hào kiệt như võ hiệp trong truyện, nhưng những võ sĩ quyền anh kiếp trước cũng không thể là đối thủ của hắn.
Chỉ thấy Hoàng Thiên Hành nhanh chóng bắt lấy thân thương đang rung, khiến vị tướng quân kinh hãi. Hắn muốn rút vũ khí ra cũng đã muộn.
Hoàng Thiên Hành gào thét, dùng một cánh tay nhấc bổng vị tướng quân đầy người giáp trụ lên giữa không trung!
"Tên này càng ngày càng yêu quái!"
- Triệu Khang bĩu môi, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa lớn đang mở rộng.
Từ trên cao nhìn xuống cửa lớn, một thanh niên tấm tắc có tiếng, có chút kinh hỉ:
"Khá là dũng mãnh, nếu được huấn luyện bài bản, nhất định sẽ trở thành một mãnh tướng trên sa trường!"
"Tiếp tục như vậy sẽ không xuất hiện thương vong chứ?"
- Lão giả râu dê bên cạnh lo lắng nói.
Thanh niên cười:
"Không sao cả, quên đi, ngươi đi xuống cho hắn vào đi."
Lão già ừ một tiếng và bắt đầu xuống lầu.
Chỉ trong chốc lát, Hoàng Thiên Hành đã đánh cho vị tướng quân kia gục ngã trên mặt đất. Cán thương đập vỡ kính bảo vệ tim khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi rồi ngất đi.
Những người còn lại thấy vậy nào còn dám tiến lên.
Ngay khi Hoàng Thiên Hành còn muốn ra tay, một lão giả xuất hiện ở cửa: "Dừng tay!"
Triệu Khang thầm nghĩ:
"Còn tưởng phải đợi người ta chết mới chịu ra mặt."
Lão giả bước ra cửa nhìn Triệu Khang nói:
"Triệu đại nhân mời đi."
"Đi rồi Điếu ca, đừng đánh nữa."
Triệu Khang nói.
Hoàng Thiên Hành bực bội ồ lên một tiếng:
"Còn chưa đánh đã nghiền đâu."
Vừa bước vào Ninh vương phủ, họ đã choáng ngợp bởi những giả sơn, hành lang gấp khúc, hoa viên, đình viện, hồ nước nhân tạo. Tất cả đều toát lên vẻ xa hoa tráng lệ.
Dù từng vào hoàng cung, Triệu Khang cũng không khỏi cảm thán. Hoàng Thiên Hành thì mở rộng tầm mắt, tiến lên vài bước nhỏ giọng nói:
"Lão gia, chủ nhân Ninh vương phủ này hình như rất có tiền. Ở địa phương lớn như vậy không phải đều là tham lam chứ?"
Triệu Khang dở khóc dở cười, không giải thích mà chỉ nói:
"Đợi lát nữa ngươi đừng nói gì, để lão gia ta lo liệu. Khi đánh người cứ gọi ngươi là được."
Hoàng Thiên Hành gật đầu.
Lão giả dẫn họ vào một gian đại điện. Triệu Khang chỉ thấy một người thân hình toát lên vẻ quý phái, khí vũ hiên ngang đang đưa lưng về phía mình. Khi người đó xoay người lại, không phải Vương Tam thì là ai?
Cũng không biết có phải là vấn đề gien hay không, cả cẩu nữ nhân Tiêu Linh Lung, thảo bao Tiêu Huyền Sách và người trước mặt này đều sở hữu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền