ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 103. Khinh Thường

Chương 103: Khinh Thường

Tôi quay đầu lại, đằng sau là một khuôn mặt khó ưa của một nhân viên bán hàng.

Tôi cũng nhìn thấy tôi ở trong gương, đầu tóc rối bù, áo khoác ngoài bẩn thỉu, hơn nữa có thể thấy trong cái áo khoác ngoài thì bên trong không mặc gì, quan trọng là, tôi cũng có thể ngửi thấy mùi hôi trên cơ thể mình.

Bây giờ tôi chỉ thiếu mỗi cái bát, là có thể ra đường ăn xin rồi.

Tôi không nói gì, mau chóng cầm những bộ quần áo mình có thể mặc ra.

“Ấy! Cô đừng động bàn tay bẩn thỉu của cô vào quần áo! Tay cô bẩn quá! Cô động vào thì chúng tôi còn bán cho ai?!” Nữ nhân viên tức giận đùng đùng, nhưng cô ta cũng không dám động vào tôi, vừa là sợ bẩn tay, vừa là trong tay tôi còn đang ôm một đứa bé mới sinh.

Cô ta tức giận nói: “Cô mà còn làm thế, tôi, tôi sẽ báo cảnh sát! Cô đang ôm trên tay cái thứ gì? Là đứa trẻ lấy từ đâu ra? Cô là kẻ buôn bán trẻ em!”

Lúc này, cô ta đã lập cà lập cập lôi điện thoại ra.

Tôi đương nhiên là sợ cảnh sát.

Cho nên tôi đi về phía cô ta, cô ta hít một hơi sâu, cũng may mà cô ta cũng có thần kinh thép, nên không đến nỗi bị tôi dọa cho mất mật.

Nhưng tôi không có ý định dọa dẫm gì cô ta, mà lôi điện thoại ra, cạch một tiếng, đặt lên quầy thu ngân.

“Tính tiền.” Tôi điềm tĩnh nói.

Lúc này cô ta mới hoàn hồn, trân trân nhìn tôi: “Cô có tiền không?”

Tôi hừ một tiếng: “Cô cần biết tôi có tiền làm gì.”

“Những bộ quần áo này rất đắt.”

“Tôi trả được, tính tiền!”

Sắc mặt cô ta vô cùng khó chịu, nhưng vẫn cầm máy quét mã để tính tiền, lần này tôi lấy khá nhiều quần áo, cũng phải hơn chục chiếc. Nhân viên cửa hàng sau khi quét mã xong, nói: “Tổng cộng 2347 tệ.”

Điện thoại là của Tiểu Phấn, tài khoản cũng là của cô ta, tôi cũng không sợ dùng tài khoản của cô ta bị cảnh sát hỏi han đến, bên trong có mười vạn tiền tiết kiệm, tạm thời đủ cho hai mẹ con tôi duy trì một thời gian.

Tôi thanh toán xong, ngồi trên ghế dỗ con trai, lúc này cô nhân viên đó cũng không dám nói gì, ngoan ngoãn gói lại quần áo cho tôi, tiếp đó mang đến cho tôi.

Khi ra khỏi tiệm, tôi còn nghe tiếng cô ta vẳng lại: “Trời ạ, bây giờ đến ngay cả ăn xin còn nhiều tiền hơn cả mình, mình còn khổ sở đi làm mỗi ngày thế này?”

Tôi: “…”

Tiếp đó, tôi lại đi đến cửa hàng đồ mẹ và bé, mua một vài đồ dùng cần thiết. Không ngờ bên ngoài ai cũng giống nhau, khi nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là đuổi tôi đi, nhưng đợi tôi thanh toán xong, thì lại như biến thành con người khác.

Tôi không dám ở lâu bên ngoài, cho nên cũng không lựa chọn quá tỉ mỉ, nhặt một vài thứ mình với con cần thiết, rồi rời khỏi đó.

Tôi chọn một nhà trọ nhỏ ít người biết để ở.

Chẳng phải chỉ có tôi, đến ngay cả con trai tôi cũng phải tắm táp cho nó.

Mà khi tắm rửa cho đứa trẻ này xong, tôi cũng ngây ra.

Ừ.

Thật nhiều lời muốn thốt ra, mà lại không biết nói sao.

Thật muốn chửi thề, nhưng lại ngại không muốn dùng mấy từ đó trên người đứa trẻ.

Tại sao ư?

Bởi vì…

Tôi tưởng là con trai, kết quả lại là một bé gái.

Á!

Á á!!

Á á á!!!

Điều mà tôi lo sợ, thực sự đã đến!

Mà điều làm tôi không biết nên khóc hay nên cười là đứa trẻ này đã sinh ra đến ngày thứ ba rồi,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip