ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 107. Đèn Dầu Máu Người

Chương 107: Đèn Dầu Máu Người

Lo tính trước cũng không sai được.

Tôi mở lòng bàn tay, vẽ một lá bùa lên đó. Nhưng vì trời tối, tôi nhìn không rõ mình vẽ gì, chỉ mong mình vẽ các nét không sai, khi chạm vào cương thi thì thuật định thân sẽ có tác dụng.

Dần dần, mắt đã quen với bóng tối, tôi cố gắng cũng có thể nhìn ra một chút.

Tôi sờ đến cửa căn mật thất đó.

Cửa vẫn đóng.

Theo lý mà nói, cửa vẫn đóng im ỉm thế này, mà tôi lại không nghe thấy tiếng đóng mở cửa, vậy cô cà lăm vì sao bị nạn?

Đúng rồi, cô ta là ma.

Thân xác của ma, có thể xuyên qua tường!

Có thể cô ta xuyên qua tường và bị bắt đi!

Tôi lần theo trí nhớ, tìm thấy nơi mở khóa rồi mở ra.

Cạch…

Cửa nặng nề mở ra, một lớp bụi dày rơi xuống người tôi khi tôi không phòng bị!

Tôi bị ngộp đến ho sặc sụa.

Tôi vừa phẩy tay cho bay bớt bụi vừa bước vào, đợi đến khi không còn cảm giác của bụi, tôi thả tay xuống, một mùi thịt thối rữa nồng nặc xộc thẳng vào mũi!

Là mùi mộ huyệt của người chết.

Nhưng làm tôi thấy bất ngờ là, trong mùi thối rữa này lại có mùi máu tanh.

Một năm trước, khi tôi ở trong này một buổi tối, căn mật thất này được mẹ Từ Dương dọn dẹp rất sạch sẽ và ngăn nắp, thậm chí còn dày công làm một lỗ thoát khí, duy trì sự thông thoáng cho căn mật thất này, cũng đảm bảo cho căn mật thất không hề có mùi lạ.

Cho dù, mẹ Từ Dương chết đi nên không có người dọn dẹp nơi này, lỗ thông hơi có bị bịt kín, làm cho không khí trong căn mật thất không được lưu thông, vậy thì cũng không thể có mùi máu tanh như thế này được!

Một cái xác khô, sao có thể có mùi máu tanh?

“Cô cà lăm?” Tôi gọi mấy tiếng, mộ thất chỉ có tiếng vọng lại của tôi.

Tôi không biết cô ta có ở đây hay không, chỉ có thể dựa vào trí nhớ của mình lần mò tìm đèn dầu, nếu như không nhầm, bên ngoài có bảy ngọn đèn “Thất tinh tỏa hồn trận”, dùng để khóa hồn mấy cô gái kia, làm cho họ không thể chuyển thế đầu thai, như vậy mới có thể khống chế xác của họ.

Cũng theo lý đó, thì đèn dầu trong căn mật thất này cũng có thể là một trận pháp.

Đèn dầu làm trận pháp đương nhiên không phải là loại tầm thường, mà một loại “pháp khí”.

Nếu là như vậy thì có thể dùng bùa lửa để thắp, vậy sẽ tiện cho người không bao giờ mang theo bật lửa như tôi.

Tôi dùng một lá bùa thắp sáng một cái đèn.

Xoẹt, xoẹt.

Những ngọn đèn khác lần lượt được thắp sáng, sau khi tôi thắp sáng một ngọn, chỉ nghe có mấy tiếng động, chốc lát, các ngọn đèn trong căn mật thất đồng loạt sáng lên.

Đột nhiên có một ánh sáng lóe lên làm chói mắt tôi, tôi dùng tay che mắt lại, một lúc sau mới quen được ánh sáng đó.

Đợi khi tôi từ từ bỏ tay ra khỏi mắt, tôi mới phát hiện…

“Dầu” trong cái đèn này là màu đỏ.

Đến ngay cả ánh lửa cũng ánh lên màu đỏ.

Mùi máu tanh tưởi phát ra từ ngọn đèn đó.

Chẳng lẽ dầu trong những chiếc đèn này không phải là dầu, mà là máu?

Tôi tò mò, dùng tay cẩn thận chấm nhẹ vào, đưa lên miệng nếm thử.

Một mùi tanh như mùi gỉ sét, đích thị là mùi máu.

Màu máu tươi rói.

Nếu như là vết máu để lâu, sẽ là màu đỏ ngả thâm đen, chẳng lẽ, thường xuyên có người đến đây để thêm dầu cho đèn?

Nhưng từ cửa bước vào, bên ngoài toàn bụi, lại không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip