Chương 144: Thu Nhận Đồ Đệ
Sầm Cửu Nguyên kéo tay tôi, kích động nói: “Cô dạy tôi đi! Nếu như cô cảm thấy không muốn tùy tiện dạy nó cho người ngoài, thì... thì tôi có thể bái cô làm thầy!”
Nói đoạn, hai đầu gối anh ta liền quỳ mọp xuống.
Tôi làm sao dám nhận đại lễ này? Mau chóng đỡ anh ta dậy, muốn từ chối, nhưng lời từ chối lại bị nghẹn trong họng, đầu óc không ngừng có những tính toán, cuối cùng, tôi cũng quyết định: “Anh thật sự muốn bái tôi làm thầy?”
“Ừ ừ!” Sầm Cửu Nguyên gật đầu!
Tôi khẽ ho một tiếng, đứng thẳng lưng.
Con người mà, cứ được tí quyền hành là sẽ trở nên kiêu ngạo hơn!
“Vậy được, anh cần biết, bái tôi làm thầy thì phải học những thứ căn bản trước, đợi khi tôi thấy anh có tố chất, sẽ dạy anh cách ăn thịt quỷ.” Tôi nói.
Sầm Cửu Nguyên gật đầu: “Được!”
Tôi liếc anh ta một cái: “Vậy anh gọi tôi là gì?”
“Sư phụ!”
“Ngoan...!” Tôi không nén được bật cười.
Vừa cười thì bụng tôi cũng sôi lên ùng ục.
Tôi: “...”
Sầm Cửu Nguyên vuốt vuốt lại mái tóc bờm xờm trên mặt, vừa vuốt tóc vừa hiểu chuyện nói: “Sư phụ, người đã ngủ cả ngày, giờ chắc chắn là đói rồi chứ? Chúng ta đi ăn cơm! Con mời!”
Thật nghiêm túc!
Thế là tôi đi ăn cơm cùng Sầm Cửu Nguyên.
Chúng tôi ăn cơm luôn ở trong khách sạn.
Anh ta làm tôi cảm nhận được sự long trọng của đồ đệ với sư phụ. Anh ta gọi đầy một bàn ăn!
Hai người trong phòng VIP, trên bàn toàn đồ ăn, tôi ngẩn ra.
Mà làm tôi kinh ngạc hơn...
Tôi chỉ nói một câu: “Tôi không biết mình nên ăn gì...”
Sầm Cửu Nguyên liền tinh ý, nói với nhân viên phục vụ: “Sư phụ tôi vừa sinh con xong, cơ thể còn yếu, không ăn được những thức ăn quá nhiều dầu mỡ. Có món nào bổ máu, tăng sữa thì mang lên!”
WHAT??
Mặt tôi đỏ lự.
Anh giai à, không đến mức những từ như “tăng sữa” cũng nói bô bô ra như thế chứ? Người không biết mối quan hệ giữa chúng ta, có khi còn hiểu lầm...!
Tôi cũng không ăn nhiều, nhưng Sầm Cửu Nguyên rất nhiệt tình, không ngừng gắp đồ ăn vào bát, tôi nói không ăn nữa thì anh ta ngay lập tức nói tôi phải suy nghĩ cho con, bla bla... ép tôi ăn đồ bổ.
Cho tới tận khi tôi không thể nuốt nổi, bước đi còn chẳng được, anh ta mới an tâm nói: “Sư phụ, con không biết sư phụ từ đâu tới, cũng không biết sư phụ đi đâu. Nhưng người nên để ý cơ thể mình, vừa sinh con xong, làm gì có người phụ nữ nào chạy lông nhông ngoài đường? Người bình thường còn phải kiêng cữ một tháng, người thì không nghỉ ngơi gì cả, ngộ nhỡ sau này để lại bệnh tật gì thì làm thế nào?”
Lời này lại nhắc tôi về việc người phụ nữ phải kiêng cữ sau sinh.
Những ngày qua tôi toàn đâm đầu vào sinh tử, mà cũng không suy nghĩ nhiều, cho tới khi Sầm Cửu Nguyên nhắc nhở, tôi mới nhớ ra, trước thì chỉ nghĩ do mất máu quá nhiều, nhưng không hề chú ý giờ cơ thế mình đã khác...
Có lẽ, nhận một đồ đệ như Sầm Cửu Nguyên cũng là việc cần thiết lúc này, tôi đem theo đứa trẻ, một người đàn bà với một đứa trẻ cũng bất tiện. Sau này mà gặp vấn đề gì cũng khó tự giải quyết.
Thế là tôi quyết định, tạm thời chưa vội vàng đi tìm Mạnh Trần, mà tìm một nơi để tĩnh dưỡng, cũng tạm thời kiếm chỗ bình yên cho đứa trẻ.
Tôi nói suy nghĩ của tôi cho Sầm Cửu Nguyên nghe, anh ta cũng ngay lập tức vỗ đùi đồng ý. Tôi thật không biết là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền