Chương 150: Sư Phụ Mạnh Trần, Tôi Là Đồ Đệ Ngoan Của Người Nè (1)
Sầm Cửu Nguyên im lặng.
Không, không phải là anh ta im lặng, mà chính xác là cái thứ trên người anh ta đang trầm mặc.
Một lúc sau, “Sầm Cửu Nguyên” nói: “Đợi hơi lâu, cô thái xong thì mang đến chỗ xe kia, tôi đợi cô.”
“Được.”
Thế là, anh ta lại lê từng bước chân nặng nề, chậm rãi rời đi.
Tôi thở phào, cẩn thận thái từng miếng thịt, sau đó quay người.
Đằng sau là một chiếc xe khách rách nát, nhìn thì cũng giống với chiếc xe chở hồn mà trước đây tôi từng lên, nhưng chiếc xe này lại quá rách nát, giống như có niên đại mấy chục năm trước rồi, cửa xe phất phơ rèm cửa cáu bẩn rách rưới, thậm chí còn đầy rong rêu, chiếc xe này như kiểu bị rơi xuống biển mấy chục năm trước vậy!
Chiếc xe chở hồn mà tôi lên trước đó, tuy không khí ngột ngạt, thối rữa, nhưng cái mùi đó không kinh khủng bằng chiếc xe được lôi lên từ dưới biển này!
Tôi cố gắng kìm nén cơn buồn nôn với cái mùi kinh khủng này, sau đó bưng chỗ thịt đã thái, đi về phía chiếc xe.
Lúc lên xe, Sầm Cửu Nguyên đang ngồi trên ghế lái.
Mới ba ngày không gặp mà tôi suýt không nhận ra anh ta!
Trông anh ta bây giờ gầy xanh đi rất nhiều, tôi đoán là sau khi bị khống chế thì suốt ba ngày nay anh ta không được ăn gì, cho nên mới bị gầy đến kiệt quệ như thế! Tóc anh ta bóng dầu, râu trên cằm mọc rậm, điều này càng chứng tỏ những gì tôi đoán là đúng.
Tôi bưng khay thịt đến bên anh ta: “Đồ ăn anh cần đây.”
Sầm Cửu Nguyên ngây người nhìn phía trước, chứ không nhìn tôi: “Cô nói xem, tôi có nên ăn phần thịt này không?”
Tôi im lặng.
Chỗ thịt này là thịt của con quỷ Sầm Cửu Nguyên nuôi, tôi không biết quan hệ giữa họ đến đâu, nhưng cho dù là về tình về lý, thì chẳng ai lại đem người bạn mình ngày đêm kề cận ra mà bày lên đĩa thế này?
Sầm Cửu Nguyên hỏi vấn đề này, chẳng phải hỏi rằng nên hay không nên ăn đĩa thịt này, mà muốn hỏi, anh ta có nên ăn thịt người bạn của anh ta hay không!
“Anh ta” biết đây là thịt của ai!
Tôi nên trả lời thế nào, mới có thể làm cho cái người đứng sau điều khiển Sầm Cửu Nguyên kia vừa ý?
Hồi lâu, tôi mới nói: “Tiền thì anh đã trả, món ăn này là của anh, anh muốn ăn thì ăn, còn không muốn ăn có thể đổ đi chẳng làm sao cả.”
Mặt Sầm Cửu Nguyên không gợn một biểu cảm nói: “Cũng đúng, tiền đã trả, tại sao tôi lại không ăn? Vậy chẳng phải quá lãng phí sao?”
“Ừ...” Tôi cũng không ngờ anh ta lại trả lời như vậy!
Nếu đây không phải là lựa chọn của anh ta, mà là sự lựa chọn của “người kia” thì cũng thật độc ác, lại bắt Sầm Cửu Nguyên phải ăn thịt người bạn thân thiết của anh ta!
Sầm Cửu Nguyên quay đầu lại, ánh mắt và hành động của anh ta đều cứng ngắc, e rằng đến anh ta còn không biết mình đang làm những gì.
Không có đũa, anh ta liền dùng tay để bốc, nhét miếng thịt vào miệng.
Động tác của anh ta vô cùng chậm rãi, đôi mắt không hề có hồn.
Anh ta không hề biết mình đang làm gì...
Tôi vốn muốn tỏ chút thành ý với Mạnh Trần nhưng khi Sầm Cửu Nguyên đưa miếng thịt nướng lên miệng thì trái tim tôi đột nhiên thắt lại, tôi không thể kìm được nên nắm lấy tay anh ta!
Tôi không thể tàn nhẫn như vậy!
Sau khi Sầm Cửu Nguyên tỉnh dậy, chắc chắn sẽ đau lòng và
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền