ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 161. Ma Nhãn Bị Nguyền Rủa (2)

Chương 161: Ma Nhãn Bị Nguyền Rủa (2)

“Đừng dọa tôi, tôi nhát gan lắm, không dám nghe mấy lời hù dọa kiểu này!” Khóe miệng La Chương giật giật, nói.

Thầy bói mù lắc đầu nói: “Tôi không hù anh, tôi chỉ nói thật thôi. Từ lúc bắt đầu, tôi đã nói với anh rồi, mẹ của đứa bé này là người, còn bố nó là quỷ. Người và quỷ cùng sinh ra một đứa bé, vốn dĩ là ngược lại với luân thường đạo lý, cho nên từ khi nó sinh ra thì vận mệnh của nó đã vô cùng thảm thương và nó bị nguyền rủa. Vốn nó được mẹ bảo vệ, không ai biết nó có ma nhãn, nhưng cuộc phẫu thuật một tháng trước đã làm cho ma nhãn của nó hiện ra, thế nên, bánh xe vận mệnh của nó đã bắt đầu chuyển động, bi kịch cũng sắp xảy ra.”

“Như vậy, là tôi đã hại nó?” La Chương nhói đau trong lòng.

Thầy bói mù gật đầu: “Sự việc đã thành ra như vậy, có hối hận cũng không để làm gì, tôi thấy, còn ba ngày nữa, chính là ngày chết của đứa bé. Nếu như nó có thể vượt qua kiếp nạn này thì nó có thể bình yên trưởng thành; nếu như không thể thì... ài!”

“Cần làm sao để hóa giải nó?” La Chương vội vàng hỏi.

“Cái này...” Thầy bói mù vân vê hai ngón tay.

Nói nhiều thế, chẳng phải chỉ vì tiền hay sao!

La Chương khóc không thành tiếng, biết điều nói: “Bao nhiêu tiền?”

“Mười lăm vạn.”

Lời này lại làm cho La Chương bàng hoàng.

Mười lăm vạn.

Tại sao lại phải là mười lăm vạn?

Chẳng lẽ bấm tay mà còn biết mẹ đứa bé để lại bao nhiêu tiền? Vậy thì quá chuẩn nhỉ?!!

La Chương vốn không tin số mệnh, nhưng bây giờ lời nào của gã này cũng trúng phóc, thế là từ không tin thành tin sái cổ.

“Còn cần một bữa thịnh soạn.” Thầy bói mù nói xong thì ngại ngùng cười, mà lúc này, trong bếp mùi thức ăn bay ra thơm phức, Ái Linh đang nấu ăn trong bếp, xem ra là sắp ra món rồi.

La Chương hiểu ngay: “Được rồi, bây giờ tôi đi chợ, mua mấy món về thết đãi đại tiên.”

“Không cần khách sáo, thêm đôi đũa là được.”

Nói là nói như vậy, nhưng khi thức ăn lên bàn thì gã mù này chẳng giống mù chút nào, gắp chuẩn từng món một, liên tiếp ăn ngấu nghiến chẳng dừng lấy một giây nào, cứ như hổ đói, giống như bị bỏ đói mấy ngày vậy.

La Chương và Ái Linh nhìn thấy thì ngây ra, đến cơm cũng không ăn lấy một miếng.

“Đói đến thế sao?”

“Thật đáng thương.” Ái Linh thương cảm gắp một cái đùi gà to cho thầy bói mù: “Ăn thoải mái...! Anh... Rốt cuộc là bị đói bao lâu rồi?”

“Một tháng.”

“WHAT?” La Chương nghi ngờ cái tai của mình.

“Một tháng.” Thầy bói mù vừa nhét đồ ăn vào miệng, vừa nói, miệng anh ta bây giờ nhét đầy một miệng toàn thức ăn, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng đến việc nói chuyện của anh ta, thậm chí ngay cả khi anh ta đang đeo kính râm thì La Chương và Ái Linh vẫn có thể cảm nhận được sự thèm khát của anh ta với đồ ăn. Xem ra, đúng là bị đói một tháng rồi!

Nhưng...

La Chương nói: “Trên đời lại có người bị đói một tháng vẫn chưa chết?”

“Có chứ, tôi đây, chỉ cần anh tu luyện tích cốc thì có thể nhịn được một năm!” Thầy bói mù nói.

Anh ta như thuồng luồng, quét hết đồ ăn trên bàn, cơm trong bát hết lại đơm, La Chương và Ái Linh lúc này chỉ như khán giả ngồi nhìn, mắt chữ O miệng chữ A nhìn mọi thứ đang diễn ra trước mắt.

Mà tốc độ ăn của thầy bói mù vô cùng nhanh, chỉ mất có hai mươi phút thì cả bàn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip