Chương 163: Nghĩa Trang Ngoại Ô Phía Tây
Đúng.”
“Được. Tôi sẽ đi xem!”
Sơn Kim Đạo Trưởng đứng dậy.
“Ợ!” Anh ta ợ hơi một tiếng, sau đó cười với hai vợ chồng La Chương, rồi hành lễ: “Hôm nay cảm ơn nhị vị đã khoản đãi. Đợi đến khi hai người xác nhận được sự việc đúng sai và đồng ý để tôi mang đôi mắt của đứa bé đi thì hãy đến ngã tư mà đã gặp tôi trước đó, tôi ở đó đợi tin của hai người. Nhưng nhớ, đừng chần chừ quá lâu, ba ngày sau chính là kiếp nạn của đứa bé, hai người phải quyết định trước khi kiếp nạn đó xảy ra.”
“Được!”
*
Đợi Sơn Kim Đạo Trưởng đi khỏi, một cảm giác bất an bao trùm lên hai vợ chồng, La Chương không ngừng đi qua đi lại, cái người Sơn Kim Đạo Trưởng đó không nói rõ ba ngày tới sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng không biết vì sao, trong lòng anh ta luôn cảm thấy, có một việc gì đó đang đợi phía trước...
“Anh có thể ngừng đi qua đi lại được không?” Ái Linh ôm đứa bé, nhìn La Chương đi qua đi lại, cô ta không nén được sự phiền lòng lúc này!
La Chương chỉ đành dừng lại bước chân của mình.
Ái Linh nói: “Em biết là anh đang buồn lòng vì điều gì, nhưng anh có nghĩ rằng, việc rốt cuộc có nên để vị đạo trưởng đó mang đôi mắt của đứa bé đi hay không, anh có thể hỏi nó mà!”
“Đúng rồi! Hỏi nó!” La Chương giống như được khai sáng, vội vàng nói.
Vị đạo trưởng đó cũng biết đứa bé thông minh hơn người, nó có thể hiểu được người lớn nói gì, cũng biết gật đầu lắc đầu, việc quan trọng như thế này, sao họ có thể quyết định thay nó, mà không phải để nó tự quyết định?
Ái Linh cúi đầu nhìn đứa bé, nhẹ nhàng nói: “Nhóc Củ Cải này, vừa nãy chú đạo sĩ nói, con đều nghe hiểu hết chứ?”
Nhóc Củ Cải gật gật đầu.
Ái Linh Hỏi: “Vậy con đồng ý để chú ấy mang đôi mắt của con đi không, nếu vậy, thì con sẽ không bị lời nguyền bám lấy mình.”
Củ Cải im lặng, không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu.
La Chương thở dài, nói: “Xem ra vấn đề này quá lớn với nó, đừng nói là đứa bé, ngay cả chúng ta người lớn cũng không thể quyết định một việc tàn nhẫn như vậy được. Anh thấy, chúng ta đưa nó ra nghĩa trang ngoại ô phía Tây để xác minh lại có phải mẹ nó đã chết hay không đã!”
“Bây giờ sao?”
“Ừ, bây giờ.”
“Nhưng trời tối rồi...”
“Không sao, việc này xác minh càng sớm càng tốt.” La Chương vừa nói, vừa ra mắc áo gần cửa lấy áo khoác xuống, mặc lên người.
Ái Linh ôm đứa bé đứng lên: “Vậy em sẽ đi cùng anh.”
“Không, muộn rồi, em mà đi cùng anh thì anh lo em sẽ gặp nguy hiểm. Em ở nhà đợi, anh đi cùng đứa bé là được.”
“Vâng...”
La Chương cúi đầu, lòng đầy một bụng rối bời thơm vào má của vợ, sau đó, ôm đứa bé ra ngoài.
...
...
Đến rồi.
Họ sắp đến rồi!
Con tôi, sắp đến thăm tôi rồi...
Con người đang sâu giấc nồng trong mộ là tôi, không kìm được mà mỉm cười...
...
Họ đến rồi!
...
Tôi cảm thấy có tiếng xe dừng lại và có một chấn động nhẹ lên mộ!
...
Tôi nghe thấy tiếng đạp lên lá khô!
Họ đến rồi!
...
Rất gần!
...
Đứa bé!
Con của tôi!
Nó cuối cùng cũng đến rồi!
Mau đến đây mẹ xem, con đã lớn như thế nào rồi?
...
Khi họ đến gần, tôi cố nín thở...
Trời ạ!
Tôi rõ ràng đã ngừng thở từ lâu!
Ha ha, thật là, thấy con gái mình thì tôi tự dưng trở nên ngốc nghếch như thế, ngay đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền