Chương 167: La Chương, Bọn Ta Đến Tìm Mi Đây (2)
“Chúng tôi??”
Từ đó thốt lên mà làm cho tất cả mọi người trong phòng đều thất kinh!
Họ tưởng rằng, gõ cửa ngoài kia là một con quỷ, lại không thể ngờ, là không chỉ một con!
Sơn Kim Đạo trưởng lúc này không còn điềm tĩnh được nữa, anh ta vội vàng bước đến gần cửa, nhìn qua mắt thần.
Hành lang bên ngoài tối đen sì.
Đèn cảm ứng ngoài hành lang chỉ khi nào có tiếng động thực thì mới sáng, nhưng bây giờ, bên ngoài có cả một lũ người đen sì, mà đèn cảm ứng lại chẳng sáng!
Đứng trước nhất là một người đàn bà.
Cái giọng điệu yểu điệu lúc trước và bản thân cô ta lúc này thì chẳng yểu điệu thục nữ chút nào, trên người toàn đất đá và cỏ khô, một bộ mặt cứng đờ và méo mó đang đứng ở đó.
Khi Sơn Kim Đạo Trưởng nhìn ra bên ngoài thì chúng cũng dường như cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn chúng nên đồng loạt nhìn lên, cười với Sơn Kim Đạo Trưởng.
Điều này không khỏi làm cho Sơn Kim Đạo Trưởng muốn bịnh ra quần.
Anh ta hông dám nhìn thẳng vào lũ ma quỷ bên ngoài, quay người dựa vào cửa, ôm lấy ngực nói: “Bình tĩnh nào, bần đạo chinh chiến bao năm, chưa từng nhìn thấy nhiều ma quỷ như thế! La Chương, anh mời cả đám ở nghĩa trang đến để mở tiệc à?”
La Chương cảm thấy oan ức.
Tuy mới quen Sơn Kim Đạo Trưởng thời gian ngắn, mà trong thời gian ngắn này, thì hai vợ chồng họ đều thấy được năng lực của Sơn Kim Đạo Trưởng, cho nên trong mắt họ, luôn coi Sơn Kim Đạo Trưởng là người không gì là không làm được, cảm giác cho dù có bao nhiêu ma quỷ thì Sơn Kim Đạo Trưởng đều có thể dàn xếp ổn thỏa được.
Nhưng bây giờ...
Sơn Kim Đạo Trưởng lại đang sợ hãi.
Sự sợ hãi của anh ta đang làm sụp đổ hình tượng bấy lâu nay trong lòng hai vợ chồng trẻ, làm cho tia hy vọng cuối cùng của họ bị sụp đổ!
Sơn Kim Đạo Trưởng thở dài, dán lên cửa một bùa bình an, sau đó mới lại gần La Chương và Ái Linh, sắc mặt nghiêm trọng: “Vừa nãy tôi hút âm khí trên chân anh, thì phát hiện ra trên chân anh có một vết rạch dài, có phải là bị thương ở nghĩa trang đó không?”
“Đúng thế, sao, sao vậy?” La Chương bất an hỏi.
Sơn Kim Đạo Trưởng tuyệt vọng thở dài: “Chẳng trách mà chúng có thể tìm đến tận đây! Anh rơi máu của mình ở nghĩa trang, anh có biết hậu quả của việc đó không? Chúng lần theo chiếc ví của anh chưa chắc đã tìm ra được, nhưng nếu là máu, e là anh trốn trong hố ga, chúng cũng lôi lên cho bằng được!”
La Chương ngây ngốc.
“Vậy bây giờ phải làm sao?” Ái Linh lo lắng hỏi.
“Làm thế nào? Tôi bây giờ cũng không biết nên làm thế nào! Cũng chẳng thể bảo anh ta đi thay hết máu?”
Ái Linh và La Chương đần mặt ra.
Sơn Kim Đạo Trưởng cũng lo lắng, anh ta lo đến mức không ngừng đi qua đi lại mà vẫn chưa nghĩ ra cách nào.
Tiếng gõ cửa nhịp nhịp bên ngoài vẫn không có dấu hiệu dừng lại.
Được một lúc thì nghe có tiếng chửi bới, bắt La Chương xuất đầu lộ diện.
Được một lúc lại nghe có tiếng một bà lão ngồi khóc lóc bù lu bù loa bên ngoài;
Môt lúc nữa lại nghe tiếng một người đàn bà nhẹ nhàng dịu dàng gọi tên, nếu không phải Ái Linh biết bên ngoài đang có những thể loại người nào thì chắc chắc sẽ nổi máu ghen chưa biết chừng;
Một lúc sau lại là tiếng đòi nợ;
Lại một tiếng chửi bới...
Bên ngoài dường như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền