ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 179. Chứng Tâm Thần Phân Liệt?

Chương 179: Chứng Tâm Thần Phân Liệt?

“Sao lại không nói chuyện nữa?” Lâm Nhuận Dư hỏi.

Tôi hỏi: “Viên Phi Phi đâu? Viên Phi Phi ở đâu rồi?”

Sắc mặt Lâm Nhuận Dư biến đổi.

Tôi lại thấy ngạc nhiên.

Bởi vì tôi nghĩ, Lâm Nhuận Dư trở về trạng thái bình thường thì hoàn toàn bị tẩy não thành một con rối không có lương tâm, không có tình cảm, nhưng bây giờ xem ra, lại không phải, Viên Phi Phi chính là một cái dằm trong lòng!

“Cô ấy còn trên cõi đời này không? Anh có đánh cô ấy hồn bay phách tán không? Lâm Nhuận Dư, anh yêu cô ấy, anh nói cho tôi nghe, Mạnh Trần có tha chết cho cô ấy không?” Tôi căng thẳng nhìn chằm chằm Lâm Nhuận Dư, cho dù là anh ta lựa chọn nói dối hay nói thật, tôi chắc chắn sẽ nhận ra.

Lâm Nhuận Dư thắc mắc nhìn tôi: “Đạo hữu, cô đến đây, thứ mà cô muốn hỏi, chắc không phải chỉ có nhiêu đó?”

Tôi nhói trong lòng: “Việc mà tôi muốn biết, từ khi tôi bước vào đây đã có đáp án rồi, cho nên sẽ không cần hỏi anh nữa.”

“Đáp án gì?”

Biểu cảm của tôi khẽ thay đổi, tôi lựa chọn không đáp.

Những người đàn ông như Lâm Nhuận Dư hay Mạnh Trần đều là người chưa hề có con, nhất định sẽ chẳng hiểu được tình cảm của tôi với đứa bé như thế nào và cái gì là sự kết nối của tình mẫu tử. Đứa bé của tôi không phải là đứa bé bình thường, sau khi nó sinh ra, thời gian tôi ở với nó càng dài thì cảm giác về sự hiện hữu của nó càng rõ ràng.

Nếu Củ Cải ở trong phòng khám này, khi tôi đến, chắc chắn tôi có thể cảm nhận được, nhưng bây giờ tôi lại không có, chứng tỏ nó không hề ở đây!

Nay Củ Cải đã giả chết để chạy trốn, tôi không biết Mạnh Trần có biết hay không, cho nên bây giờ tôi cũng chỉ có thể giả vờ ngốc không đáp vậy.

Để chuyển đề tài, tôi hỏi: “Viên Phi Phi ở đâu?”

Sắc mặt anh ta khẽ thay đổi, tôi nghĩ đây là phản ứng đặc biệt duy nhất anh ta có được khi anh ta làm con rối.

“Cô ấy ở nghĩa địa ngoại ô phía Tây phải không?”

“Sao cô biết?”

“Tại sao Mạnh Trần lại nhốt cô ấy ở đó? Chẳng lẽ nhốt cô ấy vào đó để ép anh phải làm việc cho hắn ta?” Tôi hỏi.

Đúng vậy.

Sau khi bị đám xương khô nhét xuống nấm mồ, tôi cũng dành thời gian suy nghĩ, giọng nói của ma nữ trong mộ kia thật sự rất quen thuộc, mà lúc tôi nằm trong mộ không làm gì được nữa thì trái lại có thời gian để suy nghĩ sự đời, giọng nói đó cứ vang lên trong đầu tôi, cũng dần dần cho tôi đáp án.

Đó chính là giọng nói của Tiểu Phấn “Viên Phi Phi”!

Tôi luôn nghĩ Mạnh Trần là con quỷ ăn thịt quỷ, anh ta bắt Tiểu Phấn đi, chắc chắn là muốn ăn thịt cô ta để phục hồi nguyên khí, cho nên tôi luôn không ôm quá nhiều hy vọng, cho đến khi nằm trong mộ, tôi mới nhận ra – đó chính là giọng nói của Tiểu Phấn!

Mà bây giờ một chuyện làm tôi càng thấy bất ngờ hơn, Lâm Nhuận Dư đang rơi nước mắt, ngữ điệu cũng thay đổi, anh ta nắm lấy tay tôi, nắm đến mức tôi đau đớn!

“Cứu cô ấy! Đạo hữu, tôi cầu xin cô, cô hãy cứu lấy cô ấy!”

Tại sao lại khác so với thái độ lúc trước đến vậy?

Tôi lấy danh nghĩa bệnh nhân đến đây, nhưng bây giờ tôi lại thấy anh ta lúc này càng giống có bệnh hơn cả tôi? Chẳng lẽ suốt một năm đó, đạo hữu không hề được chữa khỏi?

Tôi vội vàng nói: “Tôi phải cứu thế nào

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip