Chương 187: Vì Yêu, Mà Cạn Luôn Bát Canh Mạnh Bà
Là một oan hồn thì cách làm của Hạ Doanh Doanh là vô cùng hèn hạ, cũng đúng thôi, vì oán khí cô ta mang trong mình chính là của người chồng cũ, cô ta chỉ có thể tính là nửa phần oan hồn, khi bình thường cũng chỉ là một con ma bình thường nhất thôi, nhưng chỉ cần cảm xúc dâng trào, thì khó có thể khống chế được bản tính.
Mặt cô ta tối sầm lại, đôi mắt đỏ lự, nghiến răng nghiến lợi, mặt mày méo mó, nổi cả gân xanh lè.
La Chương hít vào một hơi, theo phản xạ lùi xuống để trốn, nhưng anh ta lại nghĩ cái người trước mặt anh ta là người chuyên bắt ma quỷ, nên anh ta trốn luôn sau lưng tôi.
Tôi nhún vai, tự tin và không hề sợ hãi nói: “Tôi yêu bố của con tôi.”
La Chương hiếu kỳ hỏi: “Đúng rồi, bố đứa bé là ai? Tôi còn chưa thấy cô nhắc đến bao giờ.”
Hạ Doanh Doanh càng thêm tức giận, cảm xúc của cô ta lúc này càng mất kiểm soát: “Cô nói dối! Một người đàn ông suốt cả năm chẳng hề ló mặt ra, cô còn yêu anh ta! Hơn nữa, anh ta còn muốn giết đứa con cô vừa sinh ra trước mặt cô! Cô còn yêu người đàn ông muốn giết con mình, và đối xử vô trách nhiệm với mình? Cô sớm đã chẳng còn yêu anh ta nữa rồi.”
La Chương tặc lưỡi: “Tình yêu của cô cũng nan giải ghê?”
“...” Ông anh này, anh không bận lo cho vợ anh, còn rảnh mà ở đó móc máy tôi?!
Tôi chán nản nói: “Tôi tin tuy suốt ba trăm sáu mươi lăm ngày trong năm anh ấy không xuất hiện, nhưng chắc chắn đằng sau vẫn luôn dõi theo tôi và con.”
“Tự huyễn hoặc bản thân!”
“Người tự huyễn hoặc bản thân là cô, không phải cô đã có giao dịch gì đó không thể nói ra cùng với Lâm Nhuận Dư chứ?” Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta, hỏi.
“Tôi làm gì có!”
Tôi bật cười, bước vào trong nhà.
Vừa bước vào, tôi liền đi thẳng vào phòng bếp.
Tôi đứng ở bên cạnh bếp, vẽ một lá bùa ngay tại đó.
“Làm gì vậy? Cô đói à?” Sầm Cửu Nguyên đứng sau tôi, hỏi.
La Chương cũng không ngại ngùng gì, bước vào hỏi: “La Hy, vợ tôi rốt cuộc là làm sao thế?”
Tôi nói: “Cô ấy vẫn bình thường, nhưng đã mất đi ký ức rồi.”
“Tôi không tin!”
“Đợi chút, anh sẽ tin.” Tôi vẽ xong tấm bùa, mở cửa sổ phòng bếp, khi tôi thi triển pháp thuật, Sầm Cửu Nguyên vừa nhìn đã nhận ra tấm bùa trong tay tôi: “Chiêu Âm Phù?”
“Thiên Địa Huyền Hoàng, Càn Không Giả Pháp, Bát Phương Âm Linh, nghe lệnh phù của tôi, mau đến đây!” Tôi niệm xong khẩu quyết, tấm bùa cháy rực lên, lửa cháy từ tấm bùa như vẽ một cái vòng tròn, rồi cuối cùng thành tro bụi, sau đó một con ma mơ màng xuất hiện ngoài cửa.
Tôi thò tay, tóm lấy cổ nó lôi vào.
“Vụ gì đây?” La Chương ngớ người ra.
Tôi tóm lấy con ma, vo nó thành một đám lửa ma trơi, lúc này mắt trần của La Chương cũng có thể nhìn thấy, anh ta ta đang hít vào một hơi thật sâu vì sợ, chứng tỏ là anh ta đã nhìn thấy con ma.
Tôi nhét lửa ma trơi vào bếp, lôi từ trong tủ lạnh ra một hộp Mê Hồn Lệ mà tôi thu thập từ nước mắt của lũ ma quỷ điên ở bệnh viện tâm thần...
Sau nửa giờ đồng hồ thì tôi nấu xong một bát canh nhỏ.
Tôi đưa bát canh đến trước mặt Sầm Cửu Nguyên nói: “Lão Sầm, anh đã chăm sóc tôi và con gái tôi suốt một thời gian dài, tôi thật sự không có gì để đền đáp, cho nên trước khi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền