ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 214. Ba Bát Canh Mạnh Bà

Chương 214: Ba Bát Canh Mạnh Bà

“Có.”

Đây không phải là tôi nói, mà là Củ Cải nói.

Nó ôm lấy chân tôi, run lên như cầy sấy, dường như nó có thể nhìn xuyên thấu hết ác nghiệp ở đây.

Lâm Nhuận Dư mỉm cười nhìn nó: “Đôi mắt này không hổ danh là ma nhãn mạnh nhất Âm Giới, cha ngươi đã sử dụng nó để bình thiên hạ, giờ lại ở trên người ngươi, không ngờ là ngươi cũng có thể nhìn ra.”

Tôi cúi đầu nhìn Củ Cải: “Là ai, con có thể chỉ cho ta xem không?”

Củ Cải vừa muốn giơ tay lên, Lâm Nhuận Dư liền hỏi: “Sao thế, người không thể nhìn ra hay sao?”

Tôi thật muốn chửi thề!

Đạo hành của tôi không cao thì nhìn bằng niềm tin à!

“Ta, ta đang hỏi đứa nhỏ này! Ta đương nhiên là nhìn ra rồi!” Tôi nói.

Tôi vốn định mượn ma nhãn của Củ Cải để thừa nước đục thả câu, vậy mà bị Lâm Nhuận Dư nhìn chằm chằm vào mình, làm tôi không còn cơ hội, thế là tôi chỉ đành chỉ bừa vậy, tôi chỉ vào ma nữ không mặt: “Là cô ta!”

Đã bảy năm làm ma nữ rồi, là đám ác quỷ đợt đầu, thời gian lâu như vậy, đương nhiên cô ta phải được nâng cấp rồi chứ.

Lâm Nhuận Dư cười khẽ, quay đầu nói với Ái Linh: “Mang canh Mạnh Bà ra.”

Ái Linh gật đầu, quay người đi.

Đợi cô ta quay lại, trong tay bê ba bát canh Mạnh Bà.

Ba bát.

Sao lại là ba bát?

Tôi có một dự cảm không lành.

Ái Linh mang một bát đến trước mặt ma nữ không mặt.

“Không! Ông chủ!” Ma nữ kêu lên một tiếng rồi quỳ mọp xuống: “Cầu xin ngài đừng làm thế với tôi! Tôi đã theo ngài bảy năm rồi! Bảy năm cả thảy! Không có công, cũng có sức, cầu xin ngài, đừng bắt tôi trở về không có gì!”

Ái Linh hiền dịu khuyên: “Uống đi, bình thường chẳng phải cô khổ lắm à? Uống xong thì tất cả đều trở về khởi đầu, có tội ác nào cũng sẽ xóa sạch, cô lại có thể làm người một lần nữa.”

Hóa ra không phải cô ta!

Ma nữ khóc lóc: “Nhưng tôi cũng không còn tồn tại nữa!”

Ái Linh hiền dịu nói: “Uống đi!”

Ma nữ không mặt vùng vẫy, nhìn chúng tôi một cái… cô ta chẳng có mắt, nhưng khi quay đầu lại thì giống như là đang nhìn chúng tôi vậy, nhìn khắp lượt mà ai cũng không có biểu cảm gì, ngay cả Lâm Nhuận Dư lúc này cũng chẳng thương xót gì.

Tôi rốt cuộc cũng không kìm được, chẳng nhẫn tâm nổi nên nói với Lâm Nhuận Dư: “Thôi, đằng nào cũng là kẻ cháu đã dày công bồi dưỡng, khó lắm mới tạo nên được linh hồn tội ác như thế, giờ lại tặng cô ta một bát canh Mạnh Bà, thì chẳng phải là phí công sức?”

Lâm Nhuận Dư không hề nghe vào tai: “Không phải là thứ cháu cần, thì cháu chẳng thà bỏ đi!”

Lời vừa dứt, Ái Linh đã tóm lấy cằm của con ma nữ không mặt đó, dùng dao rạch một đường trên khuôn mặt kia và đổ bát canh vào.

Con ma nữ đó chỉ đau đớn một giây, liền biến thành quả cầu trắng tinh, những tội ác trước đây đều bị xóa sạch.

“Không phải cô ta.” Tôi rầu rĩ.

Ái Linh mang đến ba bát canh, ý nói tôi hãy đoán ba lần? Tôi làm gì có con mắt đó, làm sao có thể đoán được? Tôi đoán là ai cũng sẽ bị sai thì trên đời sẽ lại có hai người hoặc quỷ nữa biến mất khỏi thế giới này?

Tôi suy nghĩ lại, trong đám người này đều là kẻ tội ác tày trời, nếu canh Mạnh Bà có thể rửa sạch tội ác của chúng thì trên đời này sẽ bớt đi một kẻ tạo nghiệp, đó là chuyện tốt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip