ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 216. Điểm Hóa

Chương 216: Điểm Hóa

Bộ quần áo mới được Ái Linh mang đến, tôi thay bằng quần bò áo phông, tìm lại cảm giác mình là La Hy.

Giấc mộng đó thật sự là ác mộng.

Sau khi tỉnh lại cũng chỉ là ác mộng.

Đợi tôi bước ra, Lâm Nhuận Dư lại trở về thái độ thân thiết như cũ, lại tiếp tục gọi tôi “bà cố” thân thương như trước.

Tôi nghĩ, là do tôi uống canh Mạnh Bà bị say nên đã làm anh ta bỏ hết những nghi ngờ với tôi và lại tin tưởng tôi, kính trọng tôi như xưa.

Nhưng sao tôi lúc này chẳng còn thấy vui vẻ gì cả?

“Bà cố, người làm sao thế? Chẳng lẽ còn giận cháu?” Lâm Nhuận Dư chớp chớp mắt ra vẻ đáng thương hỏi.

Không, tôi chẳng giận gì cả, chỉ là tâm trạng không vui chút nào.

Cái người tâm trạng không tốt là tôi giờ đây cứ nhìn chăm chăm Lâm Nhuận Dư, cho tới khi anh ta rùng cả mình, lúc này tôi mới nói: “Cháu của ta, không phải cháu bảo là, những con quỷ không thành như mong muốn kia, thà rằng hủy hết đi sao? Đã vậy thì cho mỗi người một bát canh Mạnh Bà, rồi đuổi hết đi.”

“Gì cơ? Bà cố, người không phải đùa đấy chứ?” Lâm Nhuận Dư bàng hoàng.

Mặt tôi không biểu cảm, nói: “Ta không đùa đâu.”

Lâm Nhuận Dư hỏi: “Nhưng người không phải nói là, La Hy đó đã cướp mất xá lợi của người, cho nên cần tập trung lực lượng để đối phó với họ hay sao?”

Tôi cười nói: “Họ thì có gì đáng sợ?”

“Bà cố, người ngủ một giấc dậy sao biến thành người khác ngay được…” Lâm Nhuận Dư ngây người ra.

Tôi nửa cười nửa không nhìn anh ta: “Lần trước ngươi cũng từng nói thế với ta.”

Lâm Nhuận Dư: “???”

“Đi đi, đuổi hết đi.”

“Nhưng…”

Tôi ôm đầu, khe khẽ hỏi: “Tại sao ngươi lại không cam tâm? Mạnh Trần, ngươi làm tất cả những việc này, đều vì cái gì chứ?”

Lâm Nhuận Dư lúc này ngoan như một đứa trẻ nói: “Là vì người.”

“Tại sao?”

“Bà cố, người luôn là thần của Mạnh tộc chúng ta, người chính là niềm kiêu hãnh chúng ta, nhưng khi người bị họ khép tội, ta không phục! Dựa vào cái gì mà thần họ cung phụng lại được đời đời tâng bốc, còn thần của chúng ta thì luôn bị chà đạp? Ta chỉ muốn giúp người chứng minh.”

“Chứng minh thế nào đây?”

“Người nói nhân tâm trên thế gian này đều ác độc, những lời mà các thần nói đều là dối trá và người muốn vạch trần sự dối trá về nhân nghĩa đạo đức đó, chứng minh cho toàn thiên hạ, rằng vạn vật vốn có tính ác! Thế giới này cho dù có nhiều hoa thơm, khắp nơi rực rỡ thì đều là xấu xí. Ta nhất định phải chứng minh được thế giới này xấu xí, nó chẳng đáng để chúng ta bảo vệ!”

Lâm Nhuận Dư càng nói càng nghiến răng kèn kẹt, càng nói càng phẫn nộ!

Tôi hiểu từng lời của anh ta, nhưng lại không hề tán đồng.

“Vậy Viên Phi Phi thì sao?” Tôi bình thản hỏi, quả nhiên thấy anh ta bàng hoàng.

Tôi hỏi anh ta: “Nếu trên đời thật sự không còn sự tốt đẹp nào, vậy sao ngươi không vấy bẩn cô ấy? Cứ dùng thủ đoạn thường ngày của mình, uy hiếp, dụ dỗ, hoặc là cho cô ấy uống canh Mạnh Bà, sửa lại ký ức cho cô ấy, biến cô ấy thành thứ mà ngươi muốn, làm cho cô ấy yêu ngươi.”

“Không… không phải…” Lâm Nhuận Dư đau khổ ôm lấy đầu: “Ta không yêu nàng ta! Là Lâm Nhuận Dư! Chính là do cơ thể này còn nhớ nhung đến người đàn bà đó! Không phải là ta thích nàng ta! Không phải là ta!

Ta chỉ giữ người đàn bà đó ở lại để làm giao dịch với

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip