Chương 51: Dì Mai
Về đến viện, tôi ngủ hẳn một ngày.
Khi tỉnh lại, bên cạnh giường là bà y tá đến tuổi mãn kinh, với khuôn mặt không cảm xúc… Ài! Là bà y tá già trực ban buổi tối.
Tôi dụi dụi mắt, nhìn chiếc đồng hồ trên tường hiển thị bốn giờ chiều, bên ngoài mặt trời đang rực, nhưng trong phòng bệnh cửa sổ đều đóng kín, rèm cửa cũng đóng kín. Tôi nhớ là rèm không đến mức dày lắm, cũng chẳng che được bao nhiêu ánh sáng, nhưng không hiểu sao lần này, trong phòng một chút ánh sáng cũng không có…
Bà y tá già nhìn chằm chằm vào tôi, mặt sầm sì, tuy không có cảm giác sởn gai ốc khi nhìn bà ta, nhưng nhìn bà y tá già đó, tôi lại cảm thấy bà ta so với những con quỷ mà tôi đã từng thấy thì ghê gớm hơn rất nhiều…
Người này không phải chỉ trực đêm hay sao? Tại sao ban ngày cũng đến đây? Tiểu Phấn đâu nhỉ? Cô ta đi đâu rồi?
Trong lòng tôi đầy một rổ câu hỏi, nhưng tôi không dám hỏi.
“Nhà cô ở đâu?” Hồi lâu, bà ta mới mở mồm hỏi.
“Số 123 đường Trường Phong.”
“Trả lời đúng rồi, cô không phải là bệnh nhân tâm thần.”
“Ôi…” Giờ tôi mới nhận ra mình bị gài.
Đây là cách người ta kiểm tra người nào đó có phải bị bệnh thần kinh hay không, thông thường sẽ hỏi một câu đơn giản, xem người đó trả lời đúng logic hay không, nếu như theo logic, vậy chứng tỏ người bệnh này đã hồi phục.
Tôi không phải lần đầu tiên bị hỏi kiểu câu hỏi như vậy, nhưng không hiểu sao, trước mặt bà y tá già này, tôi lại không giữ được mà phun ra lời nói thật, có thể là do mặt bà ta không thân thiện, cái khí thế của bà ta đã áp đảo tôi xuống.
“Cho nên, cô đã giết người phanh thây?” Bà y tá già hỏi.
Tôi cười ha ha, tránh ánh mắt của bà ta: “Không phải.”
“Vậy thì cô đúng là người đáng thương, tự dưng lại vướng phải việc không thể giải thích được như thế, cũng chỉ đành tự gánh lấy.” Dừng một lúc, bà y tá già nói: “Tôi họ Mai, có thể gọi tôi là dì Mai.”
Bà ta không có biển tên, cho nên tôi không biết gọi bà ta là gì, đến hôm nay, tôi cuối cùng cũng biết tên bà ta.
Tôi dựng người lên, hỏi: “Được rồi, dì Mai. Dì tìm tôi có việc gì không?”
Tới lúc này, tôi đột nhiên phát hiện tư thế của dì Mai này rất cứng nhắc, đầu cổ lưng đều thẳng tắp, hai tay đan vào đặt trước bụng, đây như cách đứng trong nghi thức của các hoa hậu, nếu như không phải là trong trường hợp trọng đại, thường sẽ không có ai cố ý làm như vậy chứ?
Điều này làm tôi nhớ đến con ma nữ hôm qua, tư thế của cô ta cũng cứng nhắc như thế, không chỉ từ đầu xuống cổ xuống lưng là một đường thẳng, mà đến ánh mắt không cảm xúc cũng là nhìn theo một đường thẳng.
Rèm kéo kín mít.
Trong phòng không hề có chút ánh sáng lọt vào.
Mà bà y tá già lại chỉ xuất hiện khi về đêm…
Bà ta không phải là ma đấy chứ?
Viện tâm thần này có một đặc điểm đó là tất cả các nhân viên đều đến đúng giờ quy định thì tan làm, hơn nữa trước khi trời tối là phải rời khỏi bệnh viện, vậy thì trực ca tối là người hay ma đây?
Tôi lại nhớ đến anh lái xe Tiểu Châu đó, cũng là nhân viên của viện này, anh ta cũng làm việc vào buổi tối, mà anh ta và bà y tá già này đều cho tôi cảm giác giống nhau, là cái cảm giác họ không giống con người…
Dù sao ở cái viện này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền