Chương 84: Tôi Béo, Thậm Chí Béo Tròn
Trong nội dung là Mạnh Trần ghi lại trên tường có viết: Thời xa xưa, cũng là thời Mạnh Bà, dường như những con quỷ được gọi là quỷ thần, đều có khả năng ăn thịt quỷ, cho nên, danh hiệu Trù Thần Mạnh Bà, hay bếp thần Mạnh Bà từ đó mà ra, bà đã tạo ra rất nhiều công thức, nổi tiếng nhất là một loại canh có thể rửa sạch ký ức của kiếp trước, còn gọi là canh Mạnh Bà!
Trên tường cũng viết, thực ra canh Mạnh Bà không phải là một loại canh, mà là một loại rượu.
Lúc đầu, Mạnh Bà cũng chỉ muốn nấu ra một loại rượu cho các Chư Thần, các Chư Thần đều rất thích, uống say khướt.
Những con quỷ dưới quyền ngửi thấy mùi thơm, sớm đã không thể nhịn thèm, lại thấy Chư Thần ngủ say, thế là uống trộm một ít…
Đợi khi Chư Thần tỉnh lại, phát hiện những con quỷ phục dịch trong điện đều bị biến thành “Bạch Linh” (những linh hồn thuần khiết), nhìn trông giống như là những linh hồn mới xuống Âm Ty.
Sau nhiều lần thử nghiệm, Mạnh Bà phát hiện ra, loại rượu này đối với ma quỷ cao cấp mà nói đơn giản là một loại mỹ tửu; nhưng đối với lũ ma quỷ cấp thấp hơn, không chỉ làm chúng xóa đi ký ức, còn có thể xóa đi tất cả những khả năng chúng có.
Thế là, Chư Thần đã đày Mạnh Bà (ở đây ghi rõ là “đày”) đến cầu Nại Hà, để bà chia món canh Mạnh Bà này cho các quỷ hồn đi qua, món canh Mạnh Bà trở thành một món cấm kỵ, nếu nhìn thấy lũ ma quỷ uống loại canh Mạnh Bà này bên ngoài cầu Nại Hà thì sẽ bị chém đầu.
Cái đoạn “thế là” này hơi cứng nhắc, tôi đoán sự việc chắc chắn sẽ không đơn giản như thế, nếu không thì một loại rượu vừa nghiên cứu ra công thức, các Chư Thần lại rất thích, làm sao có thể đột nhiên trở thành thức cấm được?
Không chỉ có thế, đến bây giờ, món canh Mạnh Bà này vẫn được âm tào địa phủ sử dụng.
Cho nên, ở giữa chắc chắn có việc gì đó xảy ra.
Chỉ là tôi bây giờ cũng không rảnh mà tìm hiểu, bây giờ tôi quyết tâm phải học được cách làm món canh Mạnh Bà này, mà trong đó có một vị cực kỳ quan trọng, chính là nước mắt của mê quỷ.
Bệnh viện này toàn là mê quỷ.
Nhưng chúng đều không biết chúng là ai, thì làm sao khóc ra nước mắt?
Sau đó tôi nghĩ ra một cách.
Tất cả những con mê quỷ này khi hồi tưởng lại ký ức, đột nhiên sẽ phát hiện ra sự thật mình biến thành ma quỷ - lúc này những cảm xúc được dồn nén sẽ bật ra và chúng có thể khóc ra những giọt nước mắt đau khổ nhất!
Thế là tôi đi tìm Âm Thiện bái sư học đạo, hắn ta vì thấy có lỗi với tôi trong việc đem tôi ra chịu tội thay lần trước, cho nên cũng không mất nhiều công lắm để thuyết phục, hắn ta đồng ý dạy tôi cách chữa lành bệnh cho lũ mê quỷ này. Sau đó hắn ta cũng không dám xưng là sư phụ của tôi, có thể là do tôi có liên quan đến Diêm Đế và Âm Thao, cho nên không dám nhảy lên đầu tôi.
Sau này tôi học hành có chút thành tựu nhỏ, dùng biện pháp đơn giản và thô bạo thức tỉnh ký ức cho mê quỷ, Âm Thiện nói, cách làm của tôi hiệu quả quá mạnh, dễ làm cho chúng bị tổn thương tinh thần và dễ mang đến kiếp sau.
Tôi không hiểu lắm, dù gì việc điều trị cho chúng chẳng phải là làm cho chúng nhớ về ký ức về cái chết của chúng hay sao? Nỗi đau kéo dài
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền