Chương 89: Cắt Thận
“Giờ cô ra ngoài mà tìm xem, có thể thấy phòng bảo vệ không?” Anh Mạc cười nói.
Tôi mau chóng chạy lại phía cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.
Trước đây, từ cửa sổ này có thể nhìn thấy phòng bảo vệ, nhưng đêm nay lại chỉ thấy còn rào sắt chống trơn.
Anh Mạc đốt một điều thuốc: “Chỉ có tôi, mới tìm được ‘cửa’ cho cô, chỉ có tôi, mới đưa cô ra khỏi đây trước khi trời sáng. Cô có thể làm theo ý mình, giết viện trưởng, giết tôi, nhưng chắc chắn không bao giờ rời khỏi đây được! Tất cả các bệnh nhân ở đây đều sẽ bị nhốt mãi mãi và cô thì cũng không phải ngoại lệ, cho dù là ban ngày hay ban đêm, cô đều không thể rời khỏi đây!”
“Được, tôi đồng ý với anh, tôi sẽ không giết Âm Thiện, anh đưa tôi rời khỏi đây!”
Anh Mạc ngạc nhiên: “Đồng ý nhanh như thế, cô không cần suy nghĩ thêm hay sao?”
“Rời xa bệnh viện này chính là nguyện vọng từ lâu của tôi. Âm Thiện không hề nằm trong kế hoạch của tôi, tôi vốn định rằng, nếu không kịp thì cũng không ăn thịt hắn ta.” Nói đoạn, tôi đi đến bên nồi canh, đào một vốc tro bên dưới bếp, đổ tất cả vào nồi, may mà tôi nấu cũng không nhiều canh, đổ tro bếp vào đã lấp hẳn chỗ canh đó, như vậy, dấu vết của canh Mạnh Bà cũng không còn.
Âm Thiện tỉnh lại với trạng thái như thế nào thì tôi cũng không biết được, nhưng tôi nghĩ có thể hắn ta sẽ quên đi một phần ký ức nào đó, tốt nhất là quên đi ký ức đã uống canh Mạnh Bà này đi.
Sau khi xử lý gọn gàng dấu tích của canh Mạnh Bà, tôi quay đầu lại nói với anh Mạc: “Đưa tôi rời khỏi đây!”
“Ừ.” Anh Mạc quay đầu bước đi.
Cô cà lăm tiến lại gần tôi, thận trọng hỏi tôi: “Cô, tin… anh ta?”
Tôi gật đầu.
Ngoài tình nghĩa từ trước đến nay không nói, tôi cũng từng nghe nói, anh Mạc đã từng giúp đỡ một người rời khỏi bệnh viện này, cho nên lời của anh ta đáng tin. Chỉ là trước đây lúc nghe thấy điều đó, tôi cũng chỉ nghĩ đó là điều bình thường.
*
Bảy năm trước.
Hồi anh Mạc còn trẻ, mới mười tám tuổi, anh ta vừa non trẻ vừa không thích học hành, lên Mao Sơn học mấy trò con nít, cũng chưa đến ba năm, anh ta cảm thấy mình học chẳng thành tài thì quyết định xuống núi. Dựa vào mấy ngón nghề mình học trên núi, anh ta đánh nhau, uống rượu, đánh bạc, trộm cắp, chơi gái… Việc anh ta làm nổi như cồn.
Người ta nói: Thịnh rồi ắt suy.
Vận đỏ của anh Mạc làm anh ta luôn đứng đầu, nhưng cuối cùng vận đỏ cũng đến lúc suy thoái, thường anh ta làm mấy tà thuật trong sòng bạc là linh nghiệm nhưng hôm đó lại không, trẻ người non dạ nên anh ta nuốt không trôi cục tức đó. Thế là chẳng cần tà thuật, rồi không ngừng đặt, nghĩ rằng sẽ thắng lại được, không ngờ rằng càng đặt càng thua lớn, đợi đến khi ý thức được việc mình đang làm thì đã thua hết bốn mươi vạn tệ!
Bốn mươi vạn tệ, có nghĩa là như thế nào?
Anh Mạc cho dù bán hết các cơ quan nội tạng trên cơ thể, cũng chẳng thể trả được món tiền trên trời đó!
Anh Mạc thấy không ổn, mau chóng tìm cách thoát khỏi sới bạc, nhưng đối phương cũng đâu phải dạng vừa, rất nhanh phái người, ngày ngày vây bắt, cho đến một ngày, anh ta đang đi trong một ngõ nhỏ tối om, đột nhiên bị ăn một gậy, đợi khi tỉnh lại, anh ta đã thấy mình bị trói chặt trên bàn mổ, chủ nợ đã hoàn toàn mất kiên nhẫn, tóm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền