Chương 99: Gặp Lại Âm Thao
Tôi ngại ngùng cười cười: “Tôi, tôi cũng không biết là vì sao.”
Phương Tình Nhi: “…”
Tuy rằng cô ta không nói gì, nhưng tôi nhìn thấy trong ánh mắt khó có thể đoán được của cô ta, chắc là đang muốn chửi tôi.
Tôi cũng xấu hổ cúi đầu xuống.
Lúc này cô cà lăm hỏi: “Bây… bây giờ… nên, nên làm thế nào?”
Tôi thở dài, không có cách nào đành hỏi Phương Tình Nhi: “Hay, cô gọi Âm Quân nhà cô đến đi?”
Phương Tình Nhi phẫn nộ nói: “Trước đây giam tôi lại, không gọi Âm Quân đến, bây giờ lại muốn gọi ngài ấy? Cô bây giờ xả thẳng con trai ngài ấy xuống đường ống nước, cô còn mặt mũi nào gặp ngài ấy?”
Lời này thật quá buồn cười, con là tôi sinh ra, đừng nói là tôi, ngay cả Âm Thao cũng còn tư cách để làm cha đứa trẻ? Suốt bao nhiêu tháng tôi mang thai, hắn ta không thèm xuất hiện lấy một lần!
Phương Tình Nhi dù sao cũng là quỷ dưới quyền Âm Thao, cô ta đương nhiên sẽ đứng trên góc độ của hắn để suy nghĩ, chứ sẽ không suy nghĩ trên góc độ của tôi, tôi cũng không muốn tranh cãi với cô ta, chỉ nhỏ nhẹ nói với cô ta: “Chúng tôi đã tìm cả một buổi rồi, cách nào cũng làm rồi, bây giờ chỉ còn cách gọi Âm Quân của cô đến thôi.”
Việc phải gọi hắn đến là lựa chọn cuối cùng, mà tôi thì không muốn tự mình gọi hắn đến, dù sao thì ngoài việc cảm thấy hận hắn, tôi cũng không còn mặt mũi nào gọi hắn đến, vì lỡ tay xả nước làm trôi mất đứa con của hắn.
Phương Tình Nhi nói: “Vậy cô cứ chuẩn bị sẵn tâm lý đi! Cô lén sinh đứa bé của Âm Quân, còn xả nó xuống cống, tôi mà là Âm Quân, gặp cô, nhất định sẽ giết chết cô!”
Tôi gật đầu, cho dù cô ta có nói cái gì.
Phương Tình Nhi chuẩn bị niệm chú, vừa muốn niệm chú gọi Âm Thao, thì cô ta nhìn trời, bèn bỏ tay xuống, thở dài nói: “Trời sắp sáng rồi, hay là tối mai gọi Âm Quân đến.”
Tôi rất muốn nói không thể được, nhưng ngẩng đầu lên nhìn, trời đã bắt đầu hửng sáng, cũng đành vậy.
Phương Tình Nhi chui lại vào nhẫn, cô cà lăm áy náy thở dài, chui vào ô màu đen.
Trong chốc lát lại chỉ còn mình tôi, chưa bao giờ tôi cảm thấy cảm giác cô độc nuốt trọn tôi như lúc này.
Tôi cúi đầu, quẹt nước mắt, cúi người xách ô lên, ban ngày dài thế, tôi biết đi đâu về đâu?
Đi, cũng không thể đi được.
Tôi chỉ có thể trở về nhà vệ sinh công cộng, về cái nơi mình đã xả đứa con của mình xuống cống, đóng cửa, quyết định ở đây cả ngày.
Trong nhà vệ sinh công cộng thiết kế toàn loại xí xổm, chứ không phải xí bệt.
Nếu là loại xí bệt còn đỡ, ít ra tôi còn có chỗ ngồi tử tế, nhưng loại xổm này, tôi chỉ còn cách đứng đó như bị phạt đứng vậy. Nếu như một năm trước, cho tôi đứng một ngày, có thể tôi vẫn còn đủ sức; nhưng bây giờ cơ thể vừa sinh của tôi yếu ớt hơn tôi tưởng, đứng chưa được ba phút, tôi đã mệt không chịu được, chỉ đành ngồi xuống.
Ài.
La Hy, sao mày lại thê thảm nhường này, đã đi vào bước nhốt mình trong nhà vệ sinh thế này.
Đây vốn là số mệnh mày phải chịu hay sao?
Tôi suy nghĩ lại…
Nếu như lúc đó tôi không mắt mù mà đi quen tên Từ Dương đó, không bị anh ta lừa về nhà anh ta, có lẽ giờ tôi vẫn là cô gái bình thường, chăm chỉ học hành ở trường, đến khi tốt nghiệp tìm một công việc phù hợp, kiếm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền