Chương 38: Chủ mạch
Bước vào đại điện, Lục Phàm liếc mắt liền thấy một nữ tu sĩ đang ngồi ở vị trí đầu. Nàng có dáng vẻ linh lung, trông giống như một thiếu nữ nhà bên bình thường. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, y thật khó có thể tưởng tượng một cô gái nhỏ nhắn, đáng yêu như vậy lại là một đại năng Nguyên Anh tu sĩ!
"Đệ tử bái kiến sư tôn, bái kiến phong chủ!"
Lục Phàm vội vàng tiến lên hành đại lễ. Lý Diệu Nhân khẽ gật đầu, cẩn thận đánh giá y một lượt rồi mới nói:
"Đứng lên đi."
"Đa tạ sư bá!"
Lục Phàm cung kính đứng dậy, liền nghe Vân Hạc lên tiếng:
"Tiểu tử ngươi, lần này thật khiến ta gặp không ít phiền toái."
Trong giọng nói của lão không hề có ý trách cứ, cũng chẳng thấy vẻ phẫn nộ.
"Đệ tử sợ hãi, đã khiến sư tôn phải nhọc lòng!" Lục Phàm vội vàng hành lễ tạ lỗi.
"Được rồi, việc này ngươi cũng không cần chỉ cảm ơn mình ta. Bằng mặt mũi của lão già này, đối phương chưa chắc đã chịu thỏa hiệp, ngươi nên đa tạ Diệu Nhân sư bá của mình thì hơn."
"Vâng! Lục Phàm đa tạ Diệu Nhân sư bá đã ra tay giải nạn!"
Lý Diệu Nhân gật đầu đáp lời:
"Đứng lên đi, đều là người trong nhà, không cần đa lễ như vậy. Ta nghe nói, mấy ngày trước ngươi đã trở thành Nhị phẩm Đan sư?"
"Thưa sư bá, đúng là như vậy. Thuật luyện đan của đệ tử là do gia tộc truyền thừa."
Lục Phàm lại một lần nữa đem cái gia tộc không có thật kia ra làm lá chắn, nhưng hai vị tiền bối ngồi phía trên cũng không có ý định truy cứu đến cùng. Tại Đại Viêm Quốc này, số lượng tông môn và gia tộc tu tiên nhiều vô số kể, thi thoảng xuất hiện một gia tộc giỏi luyện đan cũng chẳng phải chuyện gì quá kinh ngạc, huống hồ ai cũng có bí mật riêng của mình.
"Nghe nói, ngươi còn luyện ra được Trúc Cơ Đan?"
Lời này vừa thốt ra, cả Vân Hạc lẫn Kim Nguyên đều thoáng sững sờ. Hai người họ chỉ biết Lục Phàm đã đạt cấp bậc Nhị phẩm Đan sư, nhưng không ngờ y lại có thể luyện chế được cả Trúc Cơ Đan!
"Thưa sư bá, đúng vậy!"
"Tốt! Rất tốt!"
Lý Diệu Nhân nhận được câu trả lời mong muốn, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ. Nếu không phải người tỷ muội tốt Giang Ninh tiết lộ, chỉ sợ nàng vẫn còn bị che mắt. Một thiên tài Đan sư trẻ tuổi như vậy, lại là môn hạ của Vân Hạc, nàng tự nhiên không thể để y dễ dàng gặp nạn mà chết yểu.
"Cố gắng lên. Nhất mạch của Vân Hạc vốn chẳng mấy người tài, khó khăn lắm mới xuất hiện một nhân tài như ngươi."
"Sư tỷ..." Vân Hạc nghe vậy thì già mặt hơi đỏ lên vì hổ thẹn.
"Được rồi, thầy trò các người cứ tự nhiên trò chuyện, ta đi trước. Đúng rồi, chuyện gia nhập chủ mạch, ngươi hãy cân nhắc cho kỹ. Lúc trước ngươi muốn sống an nhàn thế nào ta không quản, nhưng bây giờ đã có Lục Phàm, ngươi nên nghĩ cho tiền đồ của đệ tử mình. Bao nhiêu năm qua chỉ có mỗi Đức Minh đạt tới Trúc Cơ, ngươi không thấy mất mặt sao?"
Lý Diệu Nhân buông lại một câu đầy vẻ ghét bỏ rồi rời khỏi đại sảnh, chỉ còn lại Lục Phàm và Vân Hạc nhìn nhau trân trối.
Vân Hạc nét mặt có chút phức tạp và lúng túng. Nhớ lại lúc mới thu đồ đệ, vì nghĩ tư chất Lục Phàm không ra gì nên lão đã nhân cơ hội "hét giá" một vồ. Nào ngờ đâu đối phương lại là một thiên tài Đan sư. Chuyện này thật khiến lão thấy ngượng ngùng.
May mắn thay, Lục Phàm vốn hiểu chuyện, lập tức lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm mặc:
"Khụ khụ, đúng rồi sư tôn, vừa rồi sư bá nhắc đến việc gia nhập chủ mạch là có ý gì ạ?"
Thấy Lục Phàm chủ động dời chủ đề, Vân Hạc liền thở phào nhẹ nhõm. Lão trầm ngâm một lát, cảm thấy Lục Phàm quả thực có tư cách để biết những chuyện này, bèn giải thích:
"Gia nhập chủ mạch đồng nghĩa với việc gánh nặng trên vai ngươi sẽ nặng nề hơn. Nếu tương lai tông môn có nhiệm vụ nguy hiểm, đệ tử chủ mạch sẽ bị điều động trước tiên, hơn nữa còn là mệnh lệnh cưỡng chế. Đương nhiên, có hiểm nguy thì cũng có phần thưởng, tài nguyên mà đệ tử chủ mạch được hưởng ít nhất phải gấp hai ba lần đệ tử bình thường."
"Ngoài ra, đệ tử chủ mạch có thể dùng điểm tích lũy của tông môn để đổi lấy nhiều loại tài nguyên quý giá, trong đó bao gồm cả Trúc Cơ Đan! Do đó, chủ mạch là nơi dễ dàng sản sinh ra Trúc Cơ tu sĩ nhất."
"Thân phận đệ tử chủ mạch cũng cao hơn nội môn đệ tử. Ví dụ như mười kẻ mà ngươi phế bỏ lúc trước, nếu chúng là đệ tử chủ mạch thì dù là ai cũng không cứu nổi ngươi đâu."
Nghe đến đó, Lục Phàm đã hiểu rõ vấn đề. Chỉ riêng điều kiện có thể đổi Trúc Cơ Đan bằng điểm tích lũy đã đủ khiến vô số nội môn đệ tử thèm khát, chưa kể đến vị thế được nâng cao.
"Đã có nhiều lợi ích như vậy, tại sao chúng ta vẫn chưa gia nhập chủ mạch?"
"Hừ! Ngươi nghĩ muốn vào là vào được sao? Thanh Loan Phong có mười mấy vị trưởng lão truyền thừa, nhưng hiện nay chỉ có ba chi thuộc về chủ mạch. Một chi của phong chủ, một chi của lão quỷ họ Nghiêm, còn chi cuối cùng thì ba mươi năm trước gặp đại nạn khi làm nhiệm vụ, đệ tử chết mất tám phần. Sư bá ngươi thấy tình cảnh họ thảm thiết nên những năm qua không giao nhiệm vụ cho họ nữa. Vì thế, áp lực trên vai sư bá ngươi hiện nay là cực kỳ lớn."
"Thì ra là thế! Sư bá muốn chúng ta gia nhập chủ mạch là để chia sẻ áp lực cho người sao?"
"Chính xác là vậy. Tuy nhiên, ngươi thấy chúng ta có nên gia nhập không?" Vân Hạc nhàn nhạt liếc nhìn Lục Phàm.
"Trán... chắc là không cần đâu ạ..."
Nói đùa gì vậy! Y thà trốn một góc xem livestream đoạt phúc lợi còn sướng hơn, việc gì phải đi bán mạng?
Vân Hạc nghe câu trả lời của Lục Phàm thì khẽ vỗ vào tay vịnh ghế, không rõ đang suy tính điều gì. Lục Phàm thấy sư tôn không còn gì căn dặn liền thấp giọng cáo từ.
Mãi một lúc lâu sau, Vân Hạc dường như mới bừng tỉnh. Lão nhìn vào túi trữ vật mà Lục Phàm để lại, khẽ mỉm cười: "Tiểu tử này cũng thật biết cách làm người."
Dù nghĩ rằng quà cáp của một đệ tử Luyện Khí thì mình cũng chẳng dùng được, nhưng lão vẫn thấy ấm lòng vì tâm ý của đồ đệ, không uổng công lão đã dốc sức bảo vệ y. Nghĩ đoạn, lão dùng thần thức quét qua túi trữ vật, đôi mắt đột nhiên trợn ngược vì kinh hãi!
"Cái này..."
"Làm sao có thể như vậy được?!"
Vân Hạc run rẩy cầm lấy một viên đan dược, sắc mặt cực kỳ chấn động:
"Tam phẩm Phá Cảnh Đan?"
Phá Cảnh Đan, đúng như tên gọi, chính là loại linh dược giúp tu sĩ đột phá cảnh giới hiện tại. Tam phẩm Phá Cảnh Đan là loại dành riêng cho Kết Đan tu sĩ, có tác dụng cực lớn trong việc giảm bớt lực cản khi đột phá từ sơ kỳ lên trung kỳ, hoặc từ trung kỳ lên hậu kỳ.
Với tu vi sơ kỳ đỉnh phong như Vân Hạc hiện tại, chỉ cần uống vào là có thể lập tức bước chân vào Kết Đan trung kỳ. Giá trị của nó tuyệt đối không thấp hơn hai kiện pháp bảo Hoàng giai thượng phẩm.
Trong lúc Vân Hạc còn đang bàng hoàng vì món quà, Lục Phàm cũng đang cảm thấy xót xa. Lần này phế đi mười đệ tử Luyện Khí đại viên mãn của Triệu gia, cái giá phải trả lớn hơn y dự tính rất nhiều. Cũng may là gia tài của y đủ dày.
Viên Tam phẩm Phá Cảnh Đan kia là món đồ y mở được từ phúc lợi livestream. Đem tặng cho Vân Hạc, một là để trả ân tình, hai là để thắt chặt thêm mối quan hệ thầy trò.
"Tiếp theo, phải nỗ lực tu luyện thôi..."
Lục Phàm đã sớm định rõ mục tiêu cho mình. Từ khi Vân Hạc trở về, việc nhất mạch của lão bị chèn ép đã giảm bớt rõ rệt, trật tự trong nội môn dường như đã quay lại quỹ đạo vốn có. Tuy nhiên, dưới mặt hồ phẳng lặng ấy vẫn luôn ẩn chứa những cơn sóng ngầm và sát cơ giấu kín.
Một năm sau, tu vi của Lục Phàm đã ổn định ở mức Luyện Khí tầng mười lăm đại viên mãn. Bước ra khỏi Thời Quang Bảo Tháp, pháp lực quanh thân y cuồn cuộn như triều dâng, giống như một bồn nước đã đầy ắp, chỉ cần lay động nhẹ là linh lực sẽ tràn ra ngoài.
"Kiếm đến!"
Lục Phàm quát nhẹ một tiếng, từ trong đan điền lập tức bay ra một thanh trường kiếm trắng muốt dài ba thước. Kiếm thân như ngọc, tỏa ra hơi lạnh thấu xương, khẽ rung động phát ra tiếng kiếm minh đầy linh tính.
Đây là một thanh pháp khí cửu giai có tên "Thanh Sương", ẩn chứa sức mạnh băng hàn cực lớn mà y đã cướp được từ phòng livestream của Kiếm Tiên Bạch Cửu. Lục Phàm vô cùng yêu thích thanh kiếm này, y còn đặc biệt mua rất nhiều pháp môn kiếm tu từ thương thành để khổ luyện. Giờ đây, nếu không dùng thuật pháp mà chỉ luận về kiếm đạo, y đã có đủ khả năng chém g·iết Trúc Cơ sơ kỳ tu sĩ!
"Hôm nay, dường như đã đến ngày giao đan rồi..."