Chương 44: Tiêu diệt Trúc Cơ (2)
"Ha ha, mặc kệ ngươi định giở trò gì, nhưng hành động này thật đúng ý ta." Triệu Quát cười lạnh.
Mãi lâu sau, Lục Phàm mới tìm thấy một khu vực cực kỳ hoang vu. Nơi đây không có cây cỏ, mặt đất khô khốc nứt nẻ như sa mạc, chẳng có hung thú hay tu sĩ nào thèm bén mảng tới. Hắn bắt đầu bố trí mấy cái trận bàn xung quanh, rồi thản nhiên ngồi xuống điều tức.
Ngay khi hắn định thả ra bản thể, một tiếng cười khẽ đột ngột vang lên:
"Ha ha, đây chính là nơi ngươi chọn để chôn thây sao? Chọn rất tốt, giúp ta đỡ tốn bao nhiêu công sức..."
Dứt lời, một nam tử mặc y phục nội môn Cổ Nguyên Tông bước ra. Triệu Quát không thèm che giấu khí tức, Lục Phàm lập tức cảm nhận được áp lực.
"Tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ? Ngươi là ai?" Lục Phàm trầm giọng hỏi. Phân thân của hắn chỉ có tu vi Luyện Khí tầng sáu, vốn không thể phát hiện ra một vị Trúc Cơ đang theo dõi.
"Tại hạ Triệu Quát, sư tôn ta chính là Triệu Hoa! Món quà Trúc Cơ Đan mà ngươi tặng lúc trước, sư tôn ta không hề thích chút nào đâu..." Ánh mắt Triệu Quát tràn đầy vẻ trêu tức.
Thì ra là người của Triệu gia. Lục Phàm vỡ lẽ, thì ra tai mắt của bọn chúng trong tông môn lại dày đặc đến thế.
"Sao? Đống phân chó đó bị ngươi ăn rồi à?" Lục Phàm lên tiếng châm chọc, dù đối mặt với kẻ mạnh hơn mình nhiều nhưng vẫn không hề lộ vẻ sợ hãi.
"Hừ! Miệng lưỡi sắc bén lắm, lát nữa ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!" Triệu Quát sầm mặt, thần thức quét qua một lượt rồi cười nhạt: "Không ngờ tiểu tử ngươi cũng khá giàu có, mấy cái nhị giai trận bàn này chắc cũng tốn khối linh thạch nhỉ? Nhưng đáng tiếc, ngươi nghĩ mình có cơ hội kích hoạt chúng sao?"
Y tự tin rằng chỉ cần một chiêu là có thể kết liễu Lục Phàm trước khi đối phương kịp trở tay. Thế nhưng, Lục Phàm lại tỏ vẻ ngạc nhiên:
"Tại sao phải dùng trận bàn để giết ngươi? Loại tay sai chạy vặt như ngươi, giết đi cũng chỉ như giết gà, cần gì phải phiền phức thế?"
"Sắp chết đến nơi còn mạnh miệng! Để ta xem ngươi gan lỳ đến mức nào!"
Triệu Quát quát lớn, tay bắt kiếm quyết. Thanh Phong Kiếm lục giai phía sau y đón gió mà lớn, biến thành cự kiếm dài ba trượng, oanh kích thẳng xuống đầu Lục Phàm. Trong khoảnh khắc đó, Lục Phàm đột ngột nở một nụ cười bí hiểm rồi biến mất ngay tại chỗ.
Thanh Phong Kiếm chém hụt, tạo ra một rãnh sâu mười mét trên mặt đất, bụi mù tung bay che khuất tầm nhìn. Triệu Quát giật mình, một cảm giác nguy hiểm tột độ ập đến khiến da đầu y tê dại. Trong tích tắc, y nghiêng người né tránh theo bản năng.
"A!" Một cơn đau thấu xương truyền đến từ cánh tay phải. Triệu Quát kinh hoàng nhìn lại, cánh tay của y đã bị một lực lượng nào đó gọt đứt lìa.
"Chết tiệt! Đây là tà pháp gì?"
Triệu Quát lùi gấp mấy bước. Khi bụi trần tan đi, Lục Phàm lại xuất hiện tại vị trí cũ. Nhưng lúc này, linh áp phát ra từ người hắn không còn là Luyện Khí tầng sáu, mà là Luyện Khí Đại Viên Mãn. Không, còn kinh khủng hơn thế nhiều!
Lúc này, Lục Phàm đã bị quy tắc thiên đạo khóa chặt. Trên bầu trời vạn mét, mây đen kịt kéo đến, sấm sét cuồn cuộn điên cuồng bên trong. Khí tức thiên kiếp bao trùm khiến vạn vật bên dưới phải run rẩy từ trong linh hồn.
"Thiên... thiên kiếp? Làm sao có thể?" Triệu Quát không tin vào mắt mình. Tu sĩ chỉ gặp thiên kiếp khi đột phá Nguyên Anh, làm sao một kẻ Luyện Khí như Lục Phàm lại dẫn động được thiên kiếp?
"Ta hiểu rồi... thì ra là ngươi! Thiên kiếp tại Thanh Loan Phong hôm qua chính là do ngươi dẫn tới!" Triệu Quát hét lên kinh hãi. Mọi chuyện bỗng chốc sáng tỏ. Hóa ra kẻ mà cả tông môn và các vị Phong chủ đang tìm kiếm chính là tên thiếu niên trước mặt.
"Ngươi... rốt cuộc ngươi đang độ loại kiếp gì?"
"Ha ha, nói cho ngươi biết cũng chẳng sao. Trên đời này có một loại thiên tài được gọi là tuyệt thế, khiến thiên địa phải đố kỵ, mỗi lần đột phá đều bị thiên kiếp phạt thân. Loại tài năng tầm thường như ngươi làm sao hiểu được nỗi cô đơn của yêu nghiệt chúng ta..." Lục Phàm thuận miệng bịa chuyện, nhưng không ngờ lại nói trúng phần nào sự thật.
"Ta? Tầm thường?" Triệu Quát tức đến muốn thổ huyết. Y là đệ tử Trúc Cơ trung kỳ, mang trong mình Địa Hỏa Song Linh Căn, tư chất trong nội môn cũng thuộc hàng xuất sắc, vậy mà lại bị coi là tầm thường? Thế nhưng, nhìn vào đám mây kiếp trên kia, y lại không thể không tin. Nếu không phải yêu nghiệt, sao có thể dẫn động thiên kiếp khi mới vào Trúc Cơ?
"Xong rồi, ngươi cũng nên lên đường thôi. Yên tâm, sau này người của Triệu gia sẽ sớm xuống dưới đó đoàn tụ với ngươi."
Ngay khi lời vừa dứt, một đạo kiếm quang trắng muốt bùng lên, xuyên thấu không gian và xuyên thẳng qua tâm can Triệu Quát. Đến tận lúc chết, y vẫn không thể tin được kẻ kết liễu mình lại là một thanh phi kiếm. Hắn hóa ra lại là một kiếm tu!
Tiêu diệt xong kẻ bám đuôi, Lục Phàm ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Lôi vân đang cuồn cuộn dữ dội, hơi thở thiên kiếp khiến bách thú xung quanh gào thét hoảng loạn. Tại nơi sâu thẳm của Bách Đoạn Nhai, dường như có những tồn tại cổ xưa cũng đang dần tỉnh giấc...