ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 54: Một hồi tạo hóa

Lục Phàm nhắm mắt điều tức một lát, chậm rãi đè nén cơn giận ngập trời trong lòng xuống.

"Ta biết rồi, đa tạ sư đệ đã báo cho biết! Không biết sư đệ đại danh là chi?"

"Tại... tại hạ là Du Đường. Việc này đệ tử nội môn đều biết, tại hạ cũng nhờ cơ duyên xảo hợp mới nắm được tin tức."

"Ta hiểu rồi! Đa tạ Du sư đệ. Viên đan dược này xin tặng cho sư đệ, chúc sư đệ sớm ngày Trúc Cơ!"

Lục Phàm ném ra một bình đan dược, không hề dừng lại, lập tức thi triển toàn lực Ngự Không Thuật, hướng về phía nội môn mà đi.

Tốc độ bộc phát của Lục Phàm khiến Du Đường kinh hãi không thôi. Y từng gặp qua không ít đệ tử Trúc Cơ, nhưng người có tốc độ nhanh như Lục Phàm quả thực hiếm thấy. E rằng so với những đệ tử chân truyền kia cũng chẳng kém bao nhiêu.

"Vị sư huynh này chính là Nhị phẩm Đan sư, quả nhiên hào phóng hơn hẳn những sư huynh bình thường khác. Ta chỉ cung cấp một chút tin tức mà đã có trọng thưởng."

Du Đường thầm nghĩ một cách mỹ mãn, y đổ đan dược trong bình ra, chỉ nhìn một cái mà suýt chút nữa kinh sợ đến bay cả hồn vía.

"Trúc... Trúc..."

Du Đường chợt tỉnh ngộ, vội vàng bịt miệng lại, nhanh chóng thu hồi đan dược, cả người run rẩy vì hưng phấn.

Trúng số độc đắc rồi!

Du Đường y có nằm mơ cũng không ngờ tới, có ngày mình lại sở hữu một viên Trúc Cơ Đan.

Vị sư huynh tên Lục Phàm này hào phóng đến mức không tưởng nổi. Phải biết rằng đệ tử chủ mạch nội môn phải tích lũy đủ năm vạn điểm cống hiến mới có thể đổi được một viên Trúc Cơ Đan. Nếu quy đổi ra linh thạch thì chính là năm ngàn hạ phẩm linh thạch, đủ để mua được một kiện pháp bảo phẩm cấp thấp nhất.

Y không hề biết rằng, Lục Phàm cố ý làm như vậy. Hắn muốn xây dựng hình tượng một kẻ giàu sang, hào sảng trong mắt các đệ tử, bởi điều này liên quan đến một quyết sách quan trọng khi hắn trở về tông môn lần này.

Lục Phàm không hề che giấu tu vi, trực tiếp ngự không bay thẳng về phía Thanh Loan Tông. Tại vị trí giữa sườn núi tọa lạc một động phủ vàng son lộng lẫy, cách động phủ trước kia của hắn chẳng quá mười dặm.

Khi đáp xuống, Lục Phàm thấy cấm chế của động phủ đã toàn bộ triển khai, bộ dạng như đang nghiêm ngặt đề phòng ngoại địch. Trong lòng hắn dâng lên một nỗi chua xót, hắn lấy Truyền Âm Phù từ trong túi trữ vật ra, trầm giọng nói:

"Sư tôn, là con! Con đã về rồi!"

Lời vừa dứt, chỉ một lát sau, màn sáng của đại trận bao phủ động phủ liền tan biến. Lục Phàm sải bước đi vào, thấy Vân Siêu đang ngồi thẫn thờ bên cạnh vườn hoa.

"Đại sư huynh!"

Lục Phàm gọi một tiếng khiến Vân Siêu giật mình tỉnh lại. Thấy Lục Phàm, Vân Siêu tỏ ra cực kỳ hưng phấn, vỗ tay reo lên:

"Tên trộm, đệ về rồi! Đệ có mang cái bàn của ta về không?"

Bàn? Tại sao lại là cái bàn?

Lục Phàm khẽ cau mày, nhưng hắn không có ý định dây dưa với kẻ điên khùng như Vân Siêu, chỉ nói:

"Đại sư huynh, huynh cứ tự chơi một mình đi, lát nữa đệ sẽ quay lại thăm huynh."

"Hu hu hu, tiểu sư đệ, đệ về rồi... Tiểu Kim Nguyên và bọn họ b·ị t·hương, b·ị t·hương nặng lắm, lão tổ cũng b·ị t·hương nữa, đệ... đệ nhất định phải giúp bọn họ..."

Vân Siêu mếu máo, hiếm khi nói được một câu bình thường, nhưng lại khiến lòng Lục Phàm thắt lại.

"Yên tâm đi đại sư huynh, mọi việc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip