Chương 101. Thể nghiệm lần đầu cứ như vậy không còn nữa
Bây giờ nước trong nồi đang sôi ùng ục ùng ục, lửa cháy vô cùng lớn, nàng cảm thấy rất ấm áp.
“Bệ hạ, nào, xin hãy mở miệng vàng ra.” Tiêu Thiên cầm xâu thịt đã nấu xong, thổi qua cho bớt nguội rồi một tay đỡ bên dưới, tay kia đưa qua cho Tử Nhược Yên.
Tử Nhược Yên giật mình, sau đó hơi hơi nghiêng người về phía trước, gé môi đỏ mọng ăn.
“Ừ...” Sau khi nhấm nuốt xong, Tử Nhược Yên ngồi nghiêm chỉnh: “Thân Vương phục vụ rất tốt, lòng trẫm rất vui, có phần thưởng!”
“Không biết bệ hạ muốn phần thưởng cái gì?”
Đôi mắt sao sáng ngời của Tử Nhược Yên nhìn Tiêu Thiên: “Thưởng ngươi lại đút cho trẫm một lần.”
“Vậy bệ hạ chờ chốc lát.” Tiêu Thiên nhìn thái độ của thiếu nữ Nữ Đế, nhất thời vui vẻ, bắt tay xâu thịt: “Xâu thịt xiên cho bệ hạ lần này cũng có chú trọng, nhất định phải...”
Tử Nhược Yên nhìn Tiêu Thiên như vậy, đôi mắt phản chiếu lại hình ảnh của đối phương.
“Không phải là một người rất tốt ư...”
Sân nhỏ ở hậu điện của Ngự Thư phòng này, ấn tượng về nó trong quá khứ của Tử Nhược Yên là lạnh lẽo tối tăm.
Đại biểu cho cô độc.
Nhưng bây giờ cái sân nhỏ này lại phá lệ ấm áp.
So với dáng vẻ tương đối nghiêm túc lúc bình thường, Tử Nhược Yên thời khắc này lại thả lỏng hơn rất nhiều, giống như là một ngự tỷ ôn hòa trưởng thành.
Tiêu Thiên cũng nói năng hài hước, thường thường kể một số câu chuyện nhỏ đầy thú vị, chọc cho Tử Nhược Yên phải cười khẽ.
Đương nhiên nguồn gốc của những tư liệu làm câu chuyện này đều là đối tượng bị Tiêu Thiên ám sát trong quá khứ.
Dù sao có đôi khi ám sát phải ẩn náu, chậm rãi chờ đợi thời cơ.
Tiêu Thiên vốn còn nghĩ rằng nghe loại chuyện này thì có ích lợi gì chứ, không nghĩ tới lại có tác dụng nhanh như vậy, lại còn rất tốt nữa.
Sau một lúc lâu, ăn xong nồi lẩu, tay Tiêu Thiên chống đầu gối đứng dậy.
“Bệ hạ, thời gian cũng không còn sớm nữa, ta đi về trước.” Tiêu Thiên chắp tay hướng phía Tử Nhược Yên rồi thu một bàn đầy đồ đạc vào trong nạp vật giới.
Trong nạp vật giới không có không gian không có thời gian, cũng rất tiện để thu rác rưởi!
Tiêu Thiên cáo từ xong, vừa định xoay người rời khỏi thì nghe thấy phía sau truyền đến giọng nói của Nữ Đế: “Không cần phiền toái như vậy, nghỉ ở nơi này là được.”
“A?” Tiêu Thiên rất kinh khủng, quay đầu lại nhìn Tử Nhược Yên: “Chuyện này không tốt lắm thì phải?”
Nói xong, Tiêu Thiên rất nhanh đã đi theo.
Một lát sau, Tiêu Thiên nằm nghiêng ở trên giường, một tay chống đầu yên lặng nhìn Tử Nhược Yên khoanh chân tu hành ở bên cạnh.
“Thì ra bộ dạng của nàng ấy khi tu hành là như thế này à?” Tiêu Thiên quan sát Tử Nhược Yên, cảm thấy rất chi là kỳ lạ.
Tử Nhược Yên trong khi đang tu luyện hết sức an tĩnh lại có một tia ưu nhã, có vẻ như bởi vì nguyên nhân nàng là hoàng đế?
Tiêu Thiên ngáp một cái, lúc từ từ nhắm hai mắt chuẩn bị ngủ thì bỗng dưng mở hai mắt ra.
“Đây... đây là cái quỷ gì thế?” Vẻ mặt Tiêu Thiên giật mình, tức khắc bật dậy, cẩn thận quan sát trước mắt.
Tử Nhược Yên ở trước mặt, cả người tỏa ra kim quang rực rỡ, tạo nên cho người khác cảm giác như là hóa thành bức tượng hoàng kim, rất chi là kỳ lạ.
Không chỉ có như vậy, cả người Tử Nhược Yên còn có thần long hoàng kim quanh quẩn, giống như là đang bảo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền