Chương 67. Không nên đặt người ta vào chỗ chết 2
Chỉ thấy Tiêu Thiên nghiêng người về phía trước, hai khuỷu tay chống lên đùi, nhìn Lưu Ngạo Thiên: “Thừa Tướng có chứng cớ chứng minh, việc này không liên quan gì tới ta không?”
Tiêu Thiên vừa dứt lời, hai mắt Chung Dương Minh sáng ngời.
Thân Vương làm đẹp lắm!
Phản sát!
“Thân Vương nói có đạo lý.” Lưu Ngạo Thiên ngược lại nở nụ cười, nhìn quanh bốn phía, “Nếu ta và Chung Thượng Thư, không ai thuyết phục được ai, chi bằng như vậy.....”
“Nếu Thân Vương đã bác học đa tài, năng lực xuất chúng, không ngại thể hiện một chút.” Lưu Ngạo Thiên nói xong, trong tay có thêm một quyển sách cổ.
“Đây là sách cổ truyền thừa, Thân Vương không ngại đánh giá?”
Mọi người nhìn thấy vật do Lưu Ngạo Thiên lấy ra, tất cả đều thay đổi sắc mặt.
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Tử Nhược Yên lại càng giận dữ: “Lưu Thừa Tướng, ngươi muốn làm gì!!!”
“Thừa Tướng, ngươi quá đáng lắm rồi đó.” Chung Dương Minh ở bên cạnh, không nhịn được quát.
Chung Lệ Song cũng lộ vẻ hung ác: “Thừa Tướng, ngươi cứ phải đặt người ta vào chỗ chết sao?
"Sao vậy, đột nhiên kích động như vậy làm cái gì?"
Tiêu Thiên nhìn động tác của cả triều thì cảm thấy ngạc nhiên.
Lưu Ngạo Thiên này, chẳng phải là cầm sách đi ra ư?
Sao lại làm như lâm đại địch vậy.
Xem sách còn có thể khiến bản thân chết à?
"Nếu bảo bản vương xem thì không thành vấn đề."
Lúc này, Tiêu Thiên cũng đột nhiên mở miệng.
"Không được!" Tử Nhược Yên bên cạnh chợt đứng lên, trừng mắt nhìn Tiêu Thiên quát.
Chung Dương Minh cũng vội vàng mở miệng:
"Thân Vương, không được, sách này không xem được."
"Có xem được hay không, tạm không nhắc đến."
Tiêu Thiên không để ý đến Tử Nhược Yên và Chung Dương Minh, mà nhìn chằm chằm Lưu Ngạo Thiên:
"Lưu thừa tướng, dựa vào cái gì mà ngươi bảo ta xem thì ta phải xem?"
"Từ đầu tới cuối, tại sao ngươi nói cái gì thì chính là cái đó?"
"Làm ta còn tưởng rằng, Hoàng Đế của hoàng triều Đại Viêm này thật ra là Lưu Ngạo Thiên ngươi đó."
Lời này của Tiêu Thiên rất hung ác, cũng rất trí mạng.
Đối mặt với chất vấn cấp bậc này, Lưu Ngạo Thiên cũng nở nụ cười:
"Lưu Ngạo Thiên ta trung thành tận tâm với Đại Viêm, gọi nhau một tiếng huynh đệ với Tiên Đế."
"Ta là thầy mà bệ hạ tin tưởng, nên tất nhiên là phải nghiêm túc trấn giữ rồi."
"Sao vậy, Thân Vương bác học đa tài, ngay cả chút thử thách này đều không chịu được à?"
"Chẳng lẽ nói ngươi hoàn toàn là công tử bột, trông thì ngon mà không dùng được, liên thủ với Chung thượng thư lừa trên gạt dưới, khi quân phạm thượng, tội ác tày trời."
Đối với Lưu Ngạo Thiên, Tiêu Thiên cũng không nhịn được mà muốn vỗ tay.
Người này đổ tội có thủ đoạn đó.
Trong nháy mắt, Tiêu Thiên đều cho rằng bản thân đã thực sự có tội tình gì rồi.
"Thân Vương, không thể xem sách này."
Lúc này, Chung Dương Minh bên cạnh vội vàng nói:
"Bên trong núi Thanh Viêm từng khai quật ra di tích."
"Sách này là có được từ trong di tích đó, là sách cổ truyền thừa."
"Sách cổ cổ xưa truyền thừa này có mấy thủ đoạn phòng hộ."
"Quyển sách trong tay thừa tướng được dùng một loại chữ viết khác để ghi chép lại, nếu xem không hiểu thì sẽ chết bất đắc kỳ tử."
"Đã có mười bảy người, bởi vì muốn phá giải sách cổ này mà chết đi."
Lời giải thích của Chung Dương Minh khiến Tiêu Thiên tỉnh táo ra.
Khó trách Lưu Ngạo Thiên lại lấy ra sách cổ này, những người khác lại như nhìn thấy quỷ, còn nhìn mình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền