Chương 70. Hệ thống, ta khuyên mi đừng đi tìm chết
Tiêu Thiên hết sức hài lòng: “Đương nhiên, chỉ cần thái độ của mi đoan chính, làm việc cho thật tốt, ta cũng không phải người không nói lý lẽ, sẽ không đối xử với mi như vậy.”
[Xin lỗi chủ nhân, tôi sẽ tiếp tục cải tiến.]
Kế tiếp, chỉ cần chờ đợi hệ thống phiên dịch kết thúc là được, Tiêu Thiên nhàn rỗi buồn chán, thế là cầm sách cổ truyền thừa tộc Cổ Thần lên, nhiều lần khép mở.
Chỉ sợ người chế tạo ra quyển sách này trước đây cũng không nghĩ đến, tương lai sẽ có một ngày.
Có người sử dụng sách cổ truyền thừa của tộc bọn họ như là dụng cụ xoa bóp.
Triều hội chuẩn bị kết thúc.
Sắc mặt của Lưu Ngạo Thiên đã âm trầm tới mức cực hạn.
Không vì cái gì khác, chỉ bởi vì cử động khi ngồi trên ghế thái sư của Tiêu Thiên ngày hôm nay khiến ông ta căn bản là không có cách nào chấp nhận được.
Cầm sách cổ kia, khép khép mở mở.
Có ý gì thế?
Mọi người đều biết cuốn sách cổ này không đánh chết ngươi được, có cần phải làm vậy không ngừng ở ngay trước mặt ông ta không thế?
Quả thực là sự trào phúng không hề che giấu chút nào!
“Tiêu Thân Vương!” Cuối cùng, triều đình kết thúc nghị sự, Lưu Ngạo Thiên lập tức không nhịn được mở miệng quát khẽ: “Cuốn sách cổ này đối với một người bình thường như ngài không có hiệu quả gì không sai, nhưng cũng không phải để ngài chơi tới chơi lui như vậy được.”
“Ước định giữa ta và ngài, chính là có thể đọc hiểu quyển sách này.”
Lưu Ngạo Thiên nói đến đây, dừng ở Tiêu Thiên, muốn lấy thế đè người.
“Chẳng lẽ nào hôm nay Tiêu Thân Vương muốn chơi xấu? Ngài đừng có mà mượn cớ từ chối, nói các loại mượn cớ nực cười như đoán chừng là giả gì gì đó.”
Trên ngự đài, Tiêu Thiên không có hé răng, chỉ là cười nhạo hai tiếng.
“Bản vương còn khinh thường việc chơi đùa chút thủ đoạn đó với ngươi cơ đấy.” Tiêu Thiên cầm sách, đứng dậy.
Trước mặt hắn, tiến độ phiên dịch trên bảng hệ thống đã đạt đến 99%...
Trăm phần trăm!
Vù!
Âm thanh rung động bỗng nhiên lan truyền ra từ cuốn sách cổ trong tay Tiêu Thiên, kim quang chói mắt lan tràn ra từ trên đó.
Kim quang lưu chuyển, hóa thành lá bùa, cuối cùng nhất là không ngừng thành hình ở trước mặt Tiêu Thiên.
Cuối cùng cuốn sách linh khí màu vàng rực rỡ trôi nổi ngay bên cạnh hắn.
“Sách vàng truyền thừa!!” Bên trong Đại Viêm điện, Chung Dương Minh kinh ngạc vui mừng vô cùng, lập tức lại cả tiếng quát to.
“Sách cổ truyền thừa trong di tích, phàm là đọc một lượt hiểu ra, có được truyền thừa thì đều sẽ ngưng tụ ra cuốn sách truyền thừa.”
“Trắng, lam, tím, vàng, đỏ, Thân Vương đại nhân thế mà lại chiếm được sách vàng truyền thừa, thật đúng là phải cám ơn lễ dày của Lưu Thừa Tướng rồi.”
Chung Dương Minh xem như là nở mày nở mặt, tiếng nói rất lớn, vang vọng trong khắp đại điện.
Ông nhìn khuôn đen mặt của Lưu Ngạo Thiên kia, trong lòng cũng chỉ có mười chữ thật đơn giản!
Thoải mái đến không thể thoải mái hơn được nữa.
Trên ngự đài, Tử Nhược Yên cũng đứng dậy, đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào Tiêu Thiên.
Sau đó, gương mặt nàng cũng tràn đầy ý cười, nhìn Lưu Ngạo Thiên ở dưới đài: “Cuốn sách cổ truyền thừa làm mất mạng hơn mười người hôm nay lại bị Thân Vương đại nhân cởi ra, tài năng bực này mới có thể nhập vào mắt của Thừa Tướng được đúng không?”
Lưu Ngạo Thiên không có hó hé gì, vẫn nói: “Sách vàng truyền thừa xuất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền