Chương 86. Ức hiếp đầu bếp của bổn vương 2
Từng người bọn họ đều cau mày, nhìn nam nhân trên mặt đất.
Từ đầu tới cuối, đối phương đều không kêu một tiếng!
Sắc mặt Từ Phục cũng khó coi, gắt gao nhìn chằm chằm Chung Dương Minh: “Chuyện này không có khả năng, tại sao không kêu, tại sao ngươi không kêu thảm thiết, ngươi không đau à?”
Chung Dương Minh không lên tiếng, với hắn mà nói, chính là một loại vả mặt, một loại vũ nhục.
Không tiếng động của đối phương chính là đang cười nhạo sự vô năng của hắn.
Biểu cảm của Bạch Khánh Liên yêu diễm cũng thoáng biến hóa, cau mày: “Chung Dương Minh....”
“Hửm!” Gân xanh trên trán đều bởi vì đau nhức mà nổi lên, Chung Dương Minh lại kiên cường chống đỡ, chống đầu gối đứng lên từ trên mặt đất.
Mồ hôi cả người tí tách chảy xuống, âm thanh này gõ lên gạch lát nền của Hắc Hồn điện, có thể nghe thấy rõ ràng.
Chung Dương Minh dùng nghị lực của bản thân, chịu đau đớn chậm rãi đứng thẳng lên.
“Tiên đế không tiếc tự giáng thân phận, xưng huynh gọi đệ với.... tiểu nhân hèn mọn như ta, người.... vừa là thầy vừa là bạn.”
“Bệ hạ từ nhỏ đã gọi ta một tiếng thúc.”
“ Đại Viêm này là quốc, cũng là.... Gia!”
“Hắc Hồn điện, một độc trùng tầm thường như ngón tay, muốn kêu.... Ta khuất phục?” Chung Dương Minh vừa nói, vừa nâng tay, ngón tay cái véo đốt ngón tay ngón út, mặt lộ vẻ đùa cợt.
Sắc mặt Bạch Khánh Liên âm lãnh, nhìn chằm chằm Chung Dương Minh, giọng điệu lạnh như băng: “Chung Dương Minh, ngươi thật sự muốn chết?”
“Ha ha ha ha!” Chung Dương Minh cất tiếng cười to, tùy ý xấc xược, phát tiết đau nhức.
Cười xong, Chung Dương Minh sắp nứt mắt ra, ngôn ngữ kiên định, âm thanh vang dội!
“Ta.... Chung.... Chung Dương Minh, thà rằng chết đứng, tuyệt đối không quỳ sống!”
Lời này, nói năng có khí phách.
Bạch Khánh Liên nhìn Chung Dương Minh như vậy, thẹn quá thành giận, không kiềm được gật đầu: “Hay, thật sự rất hay, nếu ngươi đã cứ muốn chết, vậy thì bổn tọa thành toàn cho ngươi.”
“Trang Ẩn, kỹ thuật của ngươi tốt nhất, cắt thịt mỏng nhất, lăng trì hắn cho bổn tọa!”
“Trái lại bổn tọa muốn nhìn xem, đến lúc đó hắn còn có thể có cốt khí như vậy hay không?”
Trang Ẩn không lên tiếng, chỉ là ánh mắt lộ ra vẻ nghiền ngẫm, một cái lắc mình, đã đi tới trước mặt Chung Dương Minh.
“Không thú vị gì hết, thật sự là không thú vị.” Từ Phục ảo não không thôi, lắc đầu xoay người trở về.
Lúc Chung Dương Minh nhìn Trang Ẩn khoa tay múa chân với đoản đao trong tay, từng bước đi tới.
Ông vui mừng không sợ, thản nhiên đối mặt.
Đây là ông đưa ra lựa chọn theo nội tâm của mình.
“Xin lỗi, bệ hạ, thần không có cách nào khác hỗ trợ người được nữa.”
“Linh Nhi à, cha không có cách nào nhìn con lập gia đình sinh con.”
“Lệ Song, xin lỗi, đêm qua thật sự không nên cãi nhau với bà....”
Chung Dương Minh nghĩ, mang theo nụ cười, lã chã rơi lệ, chuẩn bị nghênh đón cái chết.
Ầm!!
Thình lình xuất hiện tiếng gầm rú, vang lên trên không cả Hắc Hồn điện.
Màn chắn trận pháp phòng ngự của Hắc Hồn điện nháy mắt sụp đổ, hóa thành vô số huỳnh quang, rơi xuống như mưa.
Không ngừng có dầm gỗ của linh mộc và đá xây vỡ vụn đập trên mặt đất đại điện, làm cho một đám người của Hắc Hồn điện né tránh, đồng thời ra tay đánh nát hài cốt đập lên đỉnh đầu của mình.
“Người nào?” Trang Ẩn vội vàng ngẩng đầu, liền nhìn thấy một bóng dáng, đột nhiên đập tới mình.
Phì!!
Gần như trong nháy mắt, Trang
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền