Chương 94. Ta đây quá thích nghĩ cho người khác
Tiêu Thiên mất hết cả hứng, từ khi trông thấy lượng linh thạch khổng lồ được nhạc phụ để lại trước khi mất tích.
Ba ngàn vạn?
Chỉ như rươi nước mà thôi.
“Có điều, Thân Vương đại nhân à, đống linh thạch này có liên quan gì tới tiền bồi thường thế?” Chung Dương Minh vẫn không hiểu, ông nhìn Tiêu Thiên: “Chẳng phải những thứ này nên nộp vào quốc khố à?”
Tiêu Thiên tức giận nhìn Chung Dương Minh: “Nộp vào quốc khố làm gì, đây đều là tiền Bạch Khánh Liên của Hắc Hồn điện bồi thường cho chúng ta mà.”
“Chuyện này do ai nói thế?” Chung Dương Minh sửng sốt, Bạch Khánh Liên đã bị Thân Vương ngài hành cho thê thảm vậy rồi, người ta chết rồi mà ngài vẫn không buông tha lão nữa à?
“Ngươi có biết cái gì gọi là phí tổn thất tinh thần không?” Tiêu Thiên nghiêm túc hỏi Chung Dương Minh.
Chung Dương Minh thành thành thật thật lắc đầu: “Đây vẫn là lần đầu tiên ta nghe nói đến thứ này.”
“Ý nghĩa đại khái chính là tình cảm của ngươi bị tổn thương, người khác cần phải bồi thường cho ngươi.” Tiêu Thiên nhìn Chung Dương Minh, nói tiếp: “Hơn nửa đêm ngươi bị bắt tới đây, lại còn bị đối phương ngược đãi đến mức thảm không nỡ nhìn, lẽ nào Hắc Hồn điện không nên bồi thường cho ngươi một trăm vạn linh thạch à?”
Chung Dương Minh trầm mặc, suy đi nghĩ lại một chút, hình như cũng khá có đạo lý.
“Vốn dĩ lúc này ta đang nhâm nhi chút rượu và xem phim ngắn.” Tiêu Thiên nói, lại chỉ vào Chung Dương Minh: “Mà ngươi vốn nên ở Chung phủ để chuẩn bị mấy món ta thích ăn.”
“Nhưng lại bởi vì Hắc Hồn điện này mà phải chạy tới đây.”
“Hắc Hồn điện này mưu tài hại mệnh chúng ta, thế nên chúng phải bồi thường một ngàn vạn linh thạch, ta lấy chín trăm vạn, ngươi lấy một trăm vạn.”
Chung Dương Minh giật mình: “Thân Vương đại nhân, mưu tài hại mệnh này lại là sao nữa thế?”
Tiêu Thiên lại hỏi: “Có phải Hắc Hồn điện làm lãng phí thời gian của chúng ta không?”
“Phải.”
Tiêu Thiên xòe hai tay ra: “Thời gian là vàng bạc, thời gian chính là sinh mệnh, vậy sao chuyện Hắc Hồn điện làm không thể gọi là mưu tài hại mệnh?”
“...”
Chung Dương Minh có rất nhiều lời muốn nói, nhưng trong lúc nhất thời lại không biết bắt đầu nói từ đâu.
Tiêu Thiên bẻ khớp ngón tay, tiếp tục tính toán sổ sách với Chung Dương Minh: “Ngoại trừ bồi thường, phí dịch vụ một ngàn vạn linh thạch cũng phải đưa luôn chứ?”
“Về phần học phí ta chịu thiệt một chút vậy, coi như lấy của lão một ngàn vạn linh thạch.”
“Phí vận chuyển năm trăm vạn linh thạch cũng không quá đáng.”
“Tổng cộng chính là ba ngàn bảy trăm vạn linh thạch, trong khi giá trị của kho tàng này mới có hơn ba ngàn hai trăm vạn thôi...”
Tiêu Thiên nắm tay trái lại thành quyền rồi bỗng đập vào lòng bàn tay phải: “Đáng ghét, Hắc Hồn điện còn thiếu ngược lại chúng ta năm trăm vạn đấy!”
Chung Dương Minh hoàn toàn bị chấn động.
Tại sao xương cốt người ta đã lạnh luôn rồi mà còn bị tính là thiếu ngược lại người năm trăm vạn thế hả?
Vả lại, Thân Vương đại nhân tính toán sổ sách này thế nào vậy, sao mình hoàn toàn nghe không hiểu gì hết.
Chung Dương Minh thực sự không thể hiểu nổi: “Thân Vương đại nhân, phí dịch vụ, học phí và phí vận chuyển... là gì thế, việc chúng ta đến Hắc Hồn điện có liên quan tới mấy thứ này à?”
Tiêu Thiên cau mày, nhìn Chung Dương Minh đầy bất mãn: “Ta đây muốn phê bình ngươi một chút đấy, thân là Hộ Bộ Thượng Thư,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền