Chương 100 : Tiên sinh đã biết trước từ lâu
2057 chữ
“Sư phụ, chúng ta là bằng hữu của Lý Bình An Lý tiên sinh, chúng ta đến đây là muốn mua hai thanh binh khí”
Lão Mặc làm như không nghe thấy, không thèm để ý tới bọn họ.
Lão đi thẳng vào trong sân, rửa mặt.
Hai người Thôi Thành và Thôi Tài nhíu mày, cùng nghĩ lão giả quá kiêu căng rồi.
“Sư phụ…”
“Không bán!”
Lão Mặc dứt khoát trả lời bọn họ.
Vương Nghị kiên trì nói:
“Này! Sao con người lão lại như vậy.
Lão Mặc ngồi trên ghế, bắt chéo chân, tự đốt tẩu thuốc cho mình, nhả ra một ngụm khói. Lão suy nghĩ một chút rồi nói:
“Muốn ta giúp các ngươi làm binh khí? Các ngươi có nhìn thấy hộp kiếm kia không?
Chỉ cần các ngươi có thể rút ra một thanh kiếm bất kì nào trong hộp ra thì ta sẽ làm giúp các ngươi.”
“Không phải chỉ là hộp đựng kiếm thôi sao?”
Thôi Thành khinh thường hừ một tiếng, bước nhanh tới nơi cạnh hộp kiếm.
Hộp kiếm đơn giản không phô trương, cứ như nó được tuỳ ý đặt trên mặt đất.
Trong hộp tổng cộng có bốn thanh kiếm.
Thôi Thành vươn một tay cầm chuôi kiếm muốn rút nó ra.
Nhưng hắn chỉ vừa mới dùng sức thì đã có cảm giác giống như là mình đang muốn nhổ một ngọn núi.
Vẻ mặt hắn thay đổi, hít sâu một hơi.
Khí huyết bắt đầu khởi động, tay phát lực.
Thôi Thành xấu hổ cười ngượng ngùng:
“Kiếm này hơi nặng”
Hắn không dám khinh thường, tay còn lại cũng cầm chuôi kiếm dùng hết toàn lực, gân xanh trên
trán nổi lên.
Nhưng thanh kiếm trong hộp kiếm vẫn không hề nhúc nhích.
“Để đệ thử xem sao”
Thôi Tài nghi hoặc đi tới gần hộp kiếm.
Kết quả hai huynh đệ đứng quanh hộp kiếm, phát ra tiếng kêu giống như bị táo bón.
Sau một lúc lâu, cuối cùng hai người cũng nhận ra sự thật.
Thôi Thành thở hổn hển nghĩ tới một loại khả năng:
“Trong hộp kiếm này có cơ quan phải không?”
Không đợi lão Mặc trả lời thì thiếu nữ đã đi tới trước hộp kiếm.
Nàng đưa tay cầm lấy một thanh kiếm và dễ dàng rút nó ra, nàng lắc lắc thanh kiếm trong tay, sau đó lại cắm nó vào hộp.
Thôi Thành và Thôi Tài im lặng một lát:
“Quấy rầy rồi, xin cáo từ
Vương Nghị không cam lòng rời đi như vậy, hắn tiến lại gần hộp kiếm.
Hắn dùng toàn lực cầm thanh kiếm gần hắn nhất rút ra ngoài.
“Cạch!”
“Thiếu gia, chúng ta nên đi thôi.
Hai người Thôi Thành và Thôi Tài một người bên trái một người bên phải kéo tiểu thiếu gia, xoay người rời đi.
Lý tiên sinh không phải người thường vì thế vị bằng hữu cổ quái này của hắn cũng không phải người thường.
Bọn họ chỉ là những phàm phu tục tử, tốt nhất là ít dính dáng thì hơn.
Giọng nói của lão Mặc bỗng nhiên vang lên phía sau lưng bọn họ.
Ba người đều giật mình, chẳng lẽ bọn họ đã chọc giận người ta, lão sẽ không để cho bọn họ đi sao?
Ánh mắt lão Mặc nhìn chằm chằm vào thanh kiếm ngoài cùng bên trái hộp kiếm. Chuôi kiếm đã hơi thoát ra khỏi vị trí ban đầu, lưỡi kiếm đã lộ ra ngoài nửa tấc.
Ánh mắt lão Mặc sững sờ một lát, sau đó ánh mắt lão chuyển sang người Vương Nghị.
Ánh mắt đó khiến cho cả người Vương Nghị ớn lạnh, hai người Thôi Thành và Thôi Tài vội vàng bảo
vệ tiểu thiếu gia ở phía sau.
“Ngươi tên gì?”
Lão Mặc trầm giọng hỏi
Vương Nghị nuốt nước bọt:
“... Ta không có tên…”
Mắt Lão Mặc nhíu lại:
“Ngươi cho rằng mình rất có khiếu hài hước sao?”
Vương Nghị ngậm miệng, không dám nói nữa.
“Ngươi có đồng ý theo ta học rèn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền