ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Khiếm Thị Bẩm Sinh Khởi Nghiệp Từ Chơi Đàn Nhị

Chương 52. Kỳ môn – Thức bàn

Chương 52 : Kỳ môn – Thức bàn

1706 chữ

“Tiên sinh quá khen.

Vương Sơn, người đứng đầu Vương gia quan sát Lý Bình An, chắp tay nói: “Còn chưa được biết tên họ của tiên sinh, bối phận và học vị?”

“Chưa nói tới học vị, ta chỉ là kẻ mãi nghệ đầu đường”

“Mãi… nghệ?”

Vương Sơn có chút kinh ngạc.

“Cha, đây là bằng hữu con đưa đến

Vương Nghị đi tới giải thích với Vương Sơn.

Vương Sơn nghiêm mặt trách:

“Đã là bằng hữu sao không thông báo cho ta biết, vậy là không có quy ců.”

Người có thể đi đến địa vị như Vương Sơn đương nhiên sẽ không xem thường người khác, sẽ không

nhìn tướng mạo bên ngoài của người khác để tiếp đãi.

Kẻ lên giọng hét to một câu, người hát rong đầu đường không đủ tư cách vào cửa nhà ta, sau đó đuổi người ra ngoài.

Kẻ làm vậy là đồ đần, tất nhiên không thể gây dựng sản nghiệp từ hai bàn tay trắng.

Vương Sơn là nhân vật tinh ranh, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.

Ngay cả ở trước mặt hắn là một tên ăn mày, Vương Sơn vẫn có thể đối xử tiếp đón như người bình thường.

Chỉ có như vậy, mới có thể đi xa.

Vương Sơn hơi cảm thấy áy náy nên nói:

“Tiên sinh xin đừng trách, trẻ con không hiểu chuyện, không bằng vào trong nhà uống một chén trà.

“Đúng đúng! Uống một chén, uống một chén.

Cổ tiên sinh ở một bên vội phụ họa theo.

“Đột ngột quấy rầy còn chưa xin lỗi, sao còn dám gây thêm phiền toái, Lý mỗ xin cáo từ.

Vừa nghe hắn muốn đi, Cổ tiên sinh vội vàng ngăn lại.

“Ai u, đừng vội đừng vội, rượu gặp tri kỷ ngàn chén còn thiếu”

Trong lòng Vương Sơn hơi chút ngạc nhiên, Cổ tiên sinh luôn luôn hiền từ trầm ổn này hôm nay làm sao vậy.

Lời mời nồng nhiệt khó từ chối, Lý Bình An đành phải đi theo bọn họ vào trong phòng khách. Mặc dù, Vương Sơn không có nhiều hứng thú.

Nhưng thấy Cổ tiên sinh nhiệt tình thì nhanh chóng ra lệnh cho phòng bếp chuẩn bị một bàn lớn đồ ăn ngon.

Thịt thăn chiên giòn, thịt sốt anh đào, thịt nướng hoàng kim, ruột non bò khắc hoa, tôm tươi nướng

lửa…..v.V…

Thịt non mịn, vị trơn mềm, ăn nhiều không ngấy.

Thật đúng là để cho Lý Bình An và những người khác được thưởng thức một bữa ăn ngon.

Qua nói chuyện biết được Lý Bình An thật sự chỉ là một người hát rong thì Vương Sơn mất đi hứng thú.

Nhưng về mặt lễ nghĩa thì vẫn không sai sót chút nào, rất chu đáo.

Hắn nhìn ra được Cổ tiên sinh rất thích tiểu khúc của Lý Bình An.

Chỉ cần Cổ tiên sinh thích, đừng nói là tiểu khúc của Lý Bình An.

Dù là chính Lý Bình An… thì cũng phải chiều.

Lý Bình An uống một bầu rượu ngon, cũng nhìn ra được tâm tư của Cổ tiên sinh nên nói.

“Cổ tiên sinh đừng ngại, có chuyện gì xin nói thẳng”

Cổ tiên sinh cười một tiếng rồi nói:

“Xin phép cho Cổ mỗ mạo muội, nếu tiên sinh đồng ý, có thể dạy khúc nhạc vừa rồi cho Cổ mỗ hay không?

Tất nhiên Cổ mỗ sẽ không để tiên sinh dạy không công”

Vương Sơn vỗ vỗ tay, ngay lập tức có người hầu đi tới, trên tay cầm một cái hộp.

Cái hộp dài khoảng một thước, rộng khoảng nửa thước, phía trên treo một cái khóa đồng bóng loáng.

Trên hộp gỗ còn khảm đồng thau, vừa nhìn đã biết là đồ vật có giá trị không nhỏ.

Nhưng giá trị thực sự vẫn là những tờ ngân phiếu mệnh giá lớn bên trong.

“Coi như biểu lộ chút tâm ý, mong tiên sinh vui vẻ nhận cho

“Hai vị không cần khách khí như thế, Cổ tiên sinh yêu thích khúc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip