ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Khiếm Thị Bẩm Sinh Khởi Nghiệp Từ Chơi Đàn Nhị

Chương 716. Ngươi lại lừa tiên tử à?

Chương 716 : Ngươi lại lừa tiên tử à?

“Nếu tiên tử mệt, vậy thì hãy nghỉ một lát đi, mệt đến chết thì không tốt lắm đâu” “Sao có thể thế được, tiên tử không hề thấy mệt.”

Lý Bình An gật đầu: “Cũng phải, tiên tử mạnh mẽ vô cùng, chỉ là mấy khúc gỗ có tính là gì.

Nhưng tiên tử ơi cần nhiều gỗ hơn đó, bấy nhiêu không đủ làm thuyền đâu.

Ta tin với năng lực của tiên tử, chuyện này không thể làm khó tiên tử được. “Giao cho tiên tử đi!”

Cô bé vác theo cái búa nhỏ, chạy đi chặt gỗ tiếp.

Dốc sức mà chém.

Lý Bình An thả hồ lô rượu xuống, chuẩn bị đánh một giấc.

Ôi đời còn gì vui vẻ hơn chuyện này?

Tiếc thay mấy chuyện như làm thuyền, thi thoảng sẽ có vài chỗ khó khăn, nên mèo con không làm được.

Nếu không, chuyện làm thuyền cũng chẳng cần mình ra tay.

“Hây da! Hãy da!”

Mèo con chặt gỗ xong, sắp gỗ cho gọn gàng.

Lúc mèo trở về, nhìn thấy trên đường có gì đó vui lắm.

Có lão đạo sĩ đang phô diễn tài năng của mình bên đường.

Lão đạo sĩ nhìn rất nhếch nhác, hai cái răng cửa của lão lại to đến lạ.

Chỉ thấy lão phất tay, xung quanh bắt đầu có mưa.

Đây hẵng chưa phải điều kỳ lạ nhất.

Lão bỗng nhiên đưa tay, xoay đầu thành một vòng. Lập tức, xung quanh vang lên tiếng “ồ” kinh ngạc. Lão đạo sĩ cười haha, thân thể đảo ngược.

Hai tay cắm xuống đất, hai chân chổng lên trời, dưới đũng quần đột nhiên lại xuất hiện một cái đầu.

Lão bắt đầu bước đi.

Đám người thi nhau khen hay, thế là không ngừng ném tiền lên.

Cô bé nhìn cảnh này cũng cảm thấy thú vị.

Thế là lão đạo sĩ lại bắt đầu biểu diễn mấy cái sở trường của lão.

Gì mà súc cốt công, đầu và thân tách rồi.

Thấy đám người khen hay mãi, cuối cùng rời khỏi mà vẫn lưu luyến.

Lão đạo sĩ đang đếm thu hoạch hôm nay của mình, trông thấy cô bé lông mi nhướng một cái.

“Ngươi là em bé nhà ai vậy?”

Cô bé ngồi trên trồng gỗ, nói: “Ta không phải em bé nhà ai, ta là tiên tử của Đại Bình An

“Tiên tử?” Lão đạo sĩ cười haha: “Thú vị”

Cô bé không định tiếp chuyện lão ta, nàng phải về rồi.

Thế là kéo theo đống gỗ, đi về.

Lão đạo sĩ bước ba bước hóa thành hai đuổi theo nàng: “Này, tiểu yêu tinh như người khiêng nhiều gỗ như vậy làm gì?”

“Tiên tử không phải tiểu yêu tinh”

“Ngươi không phải mèo yêu?”

“Tiên tử là mèo con không phải mèo yêu!”

Lão đạo sĩ cười hì hì: “Tiên tử khiêng nhiều gỗ vậy làm gì?”

“Làm thuyền”

“Làm thuyền?”

“Tiên tử muốn vượt biển.

“Một mình ngươi?”

“Cùng với Đại Bình An và trâu trâu”

“A? Vậy sao hai đứa đấy không đi khiêng gỗ? Lại để đứa nhóc như ngươi đi khiêng vậy?” Lão đạo sĩ

Cô bé nghiêm túc nói: “Bởi vì tiên tử rất giỏi.

“Ngươi rất giỏi? Ai nói?”

“Đại Bình An và trâu trâu.

Lão đạo sĩ cười haha: “Bọn họ lười, mới nói thế để ngươi đi khiêng gỗ một mình đấy”

Cô bé quay đầu, dáng vẻ không thể tin được.

Trời nhá nhem tối.

Lúc này cô bé mới khiêng gỗ về đến nơi.

Lý Bình An và Lão Ngưu đang nấu canh cua.

Thấy cô bé trở về, bèn gọi nàng mau tới dùng cơm.

Gần biển, cua lớn béo lắm.

Ăn vào vừa ngon.

Lý Bình An có hỏi thăm người dân vùng ven biển chuyện về mấy nước ở đây.

Cũng nghe đồn được nhiều lắm, nhưng thật giả thì chịu.

Cô bé “bùm” một cái hóa thành chú mèo con.

Lý Bình An gắp lấy một con cua to to đưa cho nàng.

Lúc này, hắn phát hiện hình như mèo con

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip