ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Khiếm Thị Bẩm Sinh Khởi Nghiệp Từ Chơi Đàn Nhị

Chương 744. Loạn biên cảnh

Chương 744 : Loạn biên cảnh

1332 chữ

Mèo con ngẩng đầu, nhìn Lý Bình An mặt đầy nghiêm túc.

“Đại Bình An sờ mèo nhà khác à?”

“Ờ thì…”

“Là mèo nhà Thành Hoàng”

Mèo con lắc đầu: “Tiên tử không biết đâu?

“Là mèo Thành Hoàng mang từ quê lên, tiên tử chưa gặp bao giờ.

Mèo con không nói lời nào, chỉ nhìn hắn chằm chằm.

Như là đang hỏi nhà ngươi không có mèo à? Sao còn phải sờ mèo nhà khác?

Lý Bình An cười, đưa tay sờ đầu mèo.

“Mặc dù đều là mèo. Nhưng mèo nhà Thành Hoàng không thông minh như tiên tử được.

“Đúng vậy!” Mèo con gật đầu.

16:16

Lý Bình An suy nghĩ: “Mặc dù mèo kia cũng biết đọc sách viết chữ

Mèo con nháy nháy mắt, như là muốn chứng minh mèo không chỉ biết đọc sách viết chữ.

Thế là bèn chống hai chia trước xuống đất, lật ngược cơ thể.

Sau đó lại chồng cả người mình lên, dùng đầu chống đỡ, bắt đầu xoay tròn.

“Tiên tử biết cái này, nó có biết không?”

Lý Bình An: ....

“Tiên tử học từ ai đây?”

“Trâu trâu dạy cho tiên tử đó”

Mèo con vừa nói, vừa xoay nhanh hơn.

“Trâu trâu còn mới dạy cho tiên tử nuốt kiếm.

Lý Bình An nghe vậy bất lực luôn, mèo con nhà mình vốn đã không thông minh cho lắm rồi, giờ suốt ngày ở cùng với lão Ngưu…..

e=(o*))) chậc…

Lo lắng cho tương lai của mèo ghê.

Lý Bình An nói qua loa: “Tiên tử quá giỏi, ta cược chắc mèo kia sẽ không biết làm chiêu này. “Đương…đương nhiên rồi!”

Mèo con cảm thấy hơi đau mắt chóng mặt rồi, nhưng vẫn xoay tròn với tốc độ cao.

Lý Bình An lắc đầu, sau đó quay về phòng đi ngủ.

Trước khi đi không quên nhắc nhở mèo: “Tiên tử thu dọn xong hết rồi, vậy ngày mai chúng ta sẽ

“Đi đâu đây?”

“Lão Ngưu nói muốn về nhà.”

“Về chỗ nào?”

“An Bắc tứ trấn.

“Nơi đó là nơi nào?”

Lý Bình An nói: “Là nơi Đại Bình An và trâu trâu đã từng sống”

Nói đến đây mèo con mới chịu rừng lại, hình như mèo nhớ ra mình vẫn chưa tạm biệt bạn mèo của mình, thế là ra ngoài bận rộn cả ngày.

Không biết qua bao lâu, Lý Bình An mới dậy.

Dưới lầu truyền đến tiếng nói của lão Ngưu và mèo con. “Trâu trâu xoay nhanh quá!”

Lý Bình An đưa tay mở cửa sổ, quan sát phong cảnh Yên Châu.

Không biết khi gặp lại là bao giờ.

Một người một trâu một mèo đã dậy từ sáng sớm.

Bởi vì có rất nhiều chuyện phải xử lý, mấy món đồ vừa chiếm diện tích vừa vướng bọn họ bèn đem cho hàng xóm.

Ví dụ như túi gạo, còn có nước tương, lá trà các kiểu.

Còn mấy thứ linh tinh như chổi chiếc, nến dùng còn dư hắn bèn đưa cho mèo con xem mèo con định làm thế nào, mèo con nghĩ hay là đem bán đi cũng được.

Nhưng cuối cùng nàng vẫn để cho Lý Bình An đem đi tặng cho người khác.

Sau khi biết tin bọn họ định đi, nhóm người từng được Lý Bình An giúp đỡ, thi nhau bàn bạc tới tiễn bọn họ.

Chỉ là khi bọn họ chạy đến, nhà đã trống không.

Lý Bình An cố ý đi từ sớm, chính là vì sợ cảnh tượng này.

Ngay cả đám người Thành Hoàng cũng bắt hụt.

Gió thổi qua cây liễu trước hẻm, tán liễu phất phơ.

Như muốn kể lại câu chuyện yên bình mà lại hơi quanh co này.

Vương triều Đại Tùy, biên cảnh phía Đông.

Tháng sáu cỏ đã xanh, mặt trời lên thiên đỉnh.

Một người áo xanh cầm gậy trúc trong tay, đi từng bước, bên cạnh hắn là một gã trâu đen kịt, trước hắn là một chú mèo cam, mèo cam chạy tới chạy lui.

Với những chú mèo hoạt bát như mèo con

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip