Chương 75 : Ngươi là đệ nhất thiên hạ
Khi Yến Tuân mở pháp trận, toàn bộ thôn làng và người dân trong thôn đều biến mất, tiêu tan trong màn ánh sáng.
Chỉ còn lại những người bị mắc kẹt ở nơi đây một năm trước.
Bọn họ giống như bừng tỉnh khỏi giấc mơ, đứng ngây ngốc sững sờ tại chỗ.
Lý Bình An sờ sờ lão Ngưu:
“Làm tốt lắm
Hắn thả lão Ngưu ra ngoài chính là để lão Ngưu đi tìm hán tử đã từ bỏ làm nho sinh mà thành người thô lỗ kia.
“Trời ơi! Chuyện gì đã xảy ra? Mặt của ta đau quá”
Cảnh Dục tỉnh lại từ trong hôn mê, trong mắt vẫn còn mê mang.
Vầng trăng tròn vành vạnh sáng rõ treo cao nơi biên cương rộng lớn bao la, ngày bình thường, vầng trăng sáng dịu dàng thanh nhã, hôm nay lại giống như trở nên uy nghiêm tráng lệ.
“Thì ra là dùng một cây Phù Tang để duy trì trận pháp, khó trách ta cũng bị trận pháp vây nhốt Cảnh Dục tự tìm cho mình một cái lý do hợp lý.
“Hơn nữa đối phương chính là sư tỷ Yến Tuân của học viện, ta đã được nghe tiên sinh nhà ta nhắc tới tên vị sư tỷ này.
Cho nên bị nàng dùng pháp trận vây nhốt cũng không phải là chuyện mất mặt gì, các ngươi nói đúng không?”
Vương Nghị ngắt lời:
“Tiên sinh của chúng ta vẫn là lợi hại nhất.
“Đúng vậy”
A Lệ Á phụ hoạ.
Khóe miệng Cảnh Dục khẽ giật một cái, muốn phản bác nhưng lúc này lại tìm không ra lời gì để nói.
Hắn không còn cách nào khác ngoài việc trút giận lên con thỏ đang nướng trên giá.
“Nàng ấy tặng ngươi cây Phù Tang này sao?”
Hán tử đội mũ tre rộng vành hỏi.
“Phải”
“Nàng nói muốn tặng cho ta một thanh đao, nên nàng đưa ta cây này”
“Khi cây Phù Tang bị chặt cành sẽ lại biến thành hạt giống, cho nên thời điểm khi ngươi rèn đạo phải cẩn thận.
Lý Bình An chạm vào cây Phù Tang đang đặt bên cạnh:
“Ta hiểu rồi”
“Tâm nguyện của ta đã hoàn thành, ta sẽ trở lại học viện để xin lỗi sư môn, ta nợ ngươi một cái ân tình, ta sẽ ghi nhớ kỹ.
“Ta làm thế là vì nghĩ rằng làm như vậy có thể đưa bọn họ thoát ra khỏi trận pháp càng sớm càng tốt thôi.”
Cảnh Dục thấy Lý Bình An và sư huynh học viện nói chuyện sôi nổi, còn mình thì chỉ đứng ngoài.
Hắn cảm thấy hơi mất mặt nên đi tới gần hai người.
“Sư huynh, ta còn chưa biết huynh là môn hạ đệ tử của vị tiên sinh nào, ở lâu nào?”
Hán tử liếc nhìn hắn một cái, tiếp tục nói chuyện với Lý Bình An:
“Tên của ta là Cố Tây Châu”
“Gió nam khéo hiểu lòng người, thổi giấc mơ tới Tây Châu, tên thật là hay”
Lý Bình An khen ngợi.
Cảnh Dục ho nhẹ một tiếng:
“Thì ra là Cố sư huynh, tại hạ tên là Cảnh Dục”
Cố Tây Châu nói:
“Ta còn chưa biết tên của huynh đài
“Lý Bình An”
“Bình bình an an, không tệ”
Cảnh Dục im lặng rời khỏi chỗ hai người, ánh mắt lại nhìn quanh những người khác.
Thôi Thành và Thôi Tài đang lẩm bẩm to nhỏ nói điều gì đó.
Hai tiểu cô nương Triệu Linh Nhi và A Lệ Á nói chuyện với nhau.
Bàn Tuấn đang nghe Vương Nghị khoe khoang.
Nghĩ tới nghĩ lui, cân nhắc rất nhiều, Cảnh Dục đi đến bên cạnh lão Ngưu.
Hắn nghiêm túc nói:
“Lão Ngưu..”
Lời vừa mới nói ra khỏi miệng, lão Ngưu đã đứng dậy, đi đến vị trí cách xa hắn rồi lần nữa ngồi xuống.
Cảnh Dục: ......
Ta sống không nổi qua ngày hôm nay!
Ốc đảo làm bạn với cát vàng, chim múa theo tiếng chuông lạc đà.
Tiếng nước chảy róc rách, dòng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền