ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 754 : Tập sát

1591 chữ

Hôm sau trời vừa sáng Lý Bình An đã tỉnh giấc, nhưng hắn chẳng thấy bóng dáng trân trâu và mèo con đâu, chỉ thấy bữa sáng của hắn được đặt sẵn trong nồi.

Trước khi tỉnh giấc hình như hắn nghe thấy mèo con bảo dẫn theo lão Ngưu ra ngoài bán mì.

Lý Bình An thưởng thức bữa sáng, lại ngồi lì trong phòng cho đến trưa, mang danh là tới đó xem thử nhưng thật ra là hắn đói bụng, cơm chưa cũng lười nấu.

Ra ngoài cửa, hắn hỏi thăm mấy người đi qua một chút. Rất nhanh hắn đã hỏi thăm được chỗ mèo con và lão Ngưu bán mì.

Hắn nhìn thấy dáng vẻ bận rộn của cô bé và Trương Nhị từ phía xa.

Lý Bình An đi tới đó.

Trương Nhị nhìn thấy hắn đầu tiên là sững sờ, sau đó vội vàng chào: “Lý tiên sinh, đã lâu không gặp”

Lý Bình An nhìn hắn một cái hỏi: “Túc hạ làm nhân viên ở đây à?”

Trương Nhị cảm thấy hơi bất an.

“Vất vả rồi”

“Không sao ạ, không sao ạ? Trương Nhị vội nói: “Cũng chỉ là tốn chút sức lực mà thôi”

Cô bé chạy tới, mặc một bộ quần áo rộng thùng thình dính đầy vết bẩn.

“Sao Đại Bình An lại đến đây?”

“Ta ra ngoài đi dạo một chút.

“Vậy tiên tử nấu cho ngươi một bát mì nhé.

“Hôm nay buôn bán ra sao?”

“Đắt khách lắm!”

Lý Bình An lướt qua một phen, thấy mấy chiếc bàn lớn đều chật kín người. Một lát sau, có người kiệu phu hỏi hắn ghế này có ai ngồi chưa.

Lý Bình An lắc đầu, ra hiệu cho người kia cứ ngồi đi.

Hắn nhìn thấy có người ngồi dưới đất bưng bát hút soàn soạt, ăn xong vội lau miệng rồi trả tiền đi ngay, Lý Bình An cũng vậy.

Hắn ăn hết mì rất nhanh, chưa vị trí cho người đứng đằng sau.

Xem ra lão Ngưu và mèo con kinh doanh rất khá.

Lúc này ở phía xa có một vầng sáng chập chờn vút qua, lao xuống vị trí trấn nhỏ.

Sau đó xuất hiện một bóng người.

Lý Bình An nheo mắt nhìn, lúc này lại phấp phới tay áo ai.

Nhìn khí thế có lẽ là Thành Hoàng của nơi này.

Thành Hoàng tiếp đón bóng người rơi xuống theo vầng sáng, đó là một người trẻ tuổi mặc nguyên một bộ áo trắng.

Hơi thở của người này khá yếu, lục phủ hư tổn.

Hẳn là mới chiến đấu với kẻ định mạnh.

Thành Hoàng nhận ra trang phục của người này, là đệ tử của Thanh Huyền Môn cách An Bắc tứ trấn không xa.

Tuy nói là môn phái nhỏ, chỉ là thế lực hạng ba, đệ tử trong phái ngoài phái tổng cộng lại chưa đến hơn trăm người.

Nhưng đây lại là môn phái chính thức được Đại Tùy công nhận.

Trong tình cảnh nhà quan thì mạnh, nhà tiên thì yếu ở Đại Tùy, những môn phái nhỏ như Thanh Huyền Môn, lại chiếm được không gian sinh tồn lớn hơn thế.

Bởi vì bình thường quan phủ sẽ không có phép các môn phái ở địa phương tranh đấu lẫn nhau, tránh dẫn đến hỗn loạn, đồng thời cũng vì đề phòng bất cứ một môn phái nào có âm mưu chiếm đoạt, nắm quyền nhiều địa bàn.

Mà Thanh Huyền Môn cũng chỉ có thể phụ thuộc vào quan phủ.

Cho nên xét từ bản chất, Thành Hoàng và đệ tử của Thanh Huyền Môn cũng coi như là đồng sự, không có lý gì lại không ra tay giúp đỡ.

Thành Hoàng vội vàng phong bế kinh mạch của đệ tử trẻ tuổi, tay khẽ bóp một cái, một viên đan dược màu vàng xuất hiện, đưa cho hắn ăn vào.

Hồi lâu sau, người kia mở thở ra một hơi, có lẽ là do tác dụng của đan dược.

“Đừng gấp” Thành Hoàng nói: “Cứ từ từ nói.

“Khụ khụ khụ…có người tấn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip