Chương 757 : Không tên
“Xôi ở đây ăn ngon thật. Cô bé nói.
Lý Bình An: “Tiên tử thích ăn thì ăn nhiều vào.
“Nhưng mà đắt lắm, à ban nãy hắn nói đến Y Cáp, Y Cáp là ai?”
“Là hoàng đế của nơi này”
“Rất lợi hại phải không?”
“Hẳn là lợi hại, dù sao từ xưa đến nay, ngoài hắn không có ai có thể thống nhất Thập Vạn Đại Sơn”
Hai mắt của cô bé hơi sáng lên: “Vừa nãy trâu trâu nói hai người các ngươi quen vị hoàng đế này?”
“Ừm, có thể coi là thế” Lý Bình An từ tốn nói.
“Ừa ~ vậy chúng ta ăn ở đây có thể không trả tiền không?”
“Không được đâu”
Cô bé nhìn chằm chằm Đại Bình An nhà mình, nghĩ nhân duyên của Đại Bình An nhà mình kém quá.
Mấy người bạn mèo của mình, thường xuyên cho mình chuột họ bắt được.
Hoàng đế sở hữu khu vực rộng lớn như vậy, lại không bằng lòng cho Đại Bình An ăn miễn phí được một bữa.
“Tiên tử lại nghĩ linh tinh gì đúng không?” Lý Bình An nhìn đôi mắt to tròn của nàng.
Cô bé chớp mắt, không thể nói ra lời này được, phải giữ thể diện cho Đại Bình An.
Bọn họ ở lại trại chưa được mấy ngày, một người một trâu một mèo đã tiếp tục xuất phát.
Nếu là bình thường họ sẽ ở lại trại một khoảng thời gian thật, nhưng Lý Bình An vừa nghĩ đến chuyện ở Trấn Yêu Quan, lại không khỏi đẩy nhanh cước trình.
Bọn họ lần lượt đi qua từng khu trại, trại nhỏ tầm vài trăm, trại lớn tầm mấy chục nghìn người, thậm chí là hàng trăm nghìn người…. Cho đến ngày hôm đó, bọn họ đi đến khu trại được xưng là khu trại lớn thứ hai Thập Vạn Đại Sơn.
Bỗng nghe thấy sau lưng có tiếng vó ngựa, quay lại nhìn, bèn thấy mấy chục cấp quân cao to, mặc
giáp cưỡi ngựa mà đến.
“Tránh ra! Tránh ra! Lui sang ven đường!”
Người bên lề đường đều nhận ra lá cờ lớn kia, là hoàng đế bệ hạ xuất hành.
Chỉ một lát sau, hai bên đường phố vốn bày đầy sạp quán giờ đã vắng tanh, thay vào đó là binh lính đầy đủ vũ trang.
Phần đa dân chúng đều muốn trốn về nhà của mình, nhưng đều bị lôi đầu ra, đứng hai bên đường. Lý Bình An nắm tay cô bé, hắn và lão Ngưu đều bị chen lấn đến mức không thể di chuyển.
Lúc này Lý Bình An và cô bé đã mặc trang phục của dân trại Thập Vạn Đại Sơn, bởi vì bọn họ thật sự không muốn mình biến thành công tử Bạc Liêu, suốt ngày mua đồ đắt, họ chỉ muốn mua vài vật rẻ mà thôi.
Hắn bèn hỏi một người bên cạnh xem đây là xảy ra chuyện gì, người kia thì thầm: “Nghe nói là hoàng đế bệ hạ xuất hành
“A? Hoàng đế à? Lý Bình An gật gật đầu: “Vậy sao không dọn sạch hai bên đường?”
“Dọn sạch thì hoàng đế thăm gì được nữa?”
Người kia nhìn Lý Bình An như nhìn đồ đần.
Lúc này, có một chàng thiếu nhiên phong thái bất phàm cưỡi ngựa chạy qua.
Chàng thiếu niên kia khí độ xuất chúng, cưỡi trên lưng con ngựa chiến lông đen như mực, cả người lấp lánh như mảnh vải sa tanh đen.
Đi trước vốn là quân mở đường của hoàng đế, nhưng không ai dám cản hắn lại.
“Ai đây?” Lý Bình An tò mò hỏi.
Người bên cạnh liền đáp: “....Nhìn tuổi tác có lẽ đó là thái tử điện hạ”
Thái tử phóng ngựa, dường như hắn rất hưởng thụ cảm giác này.
Chờ sau khi thái tử đi khỏi.
Hồi lâu sau, xung quanh vẫn không còn động tĩnh.
Binh lính còn chẳng để cho người ta đi lại, trời nóng thế này đút nhét vào nhau thật sự là rất khó chịu.
Lại qua
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền