ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 759 : Giao ước

1511 chữ

“Vậy nên, rốt cuộc là thứ gì mới có thể đổi được vật sau lưng ngươi?”

Lý Bình An sờ lên đàn Nhị, nói: “Chiếc đàn này của Lý mỗ cũng không đáng tiền, chỉ là nó bầu bạn với ta đã nhiều năm, cùng ta đi qua thiên sơn vạn thủy. Nếu điện hạ thích chiếc đàn Nhị này thật, ta có thể giúp điện hạ làm một chiếc đàn khác.

Vốn chiếc đàn này không đáng tiền, hắn cũng từng thay một chiếc đàn Nhị mới và vẫn nhận được sự gia trì của hệ thống.

Chỉ là chiếc đàn Nhị này đã gắn bó rất lâu với mình.

“Ta muốn cái này của ngươi cơ!”

Lý Bình An nhìn hắn dịu dàng cười: “Thế này thì sao, chiếc đàn Nhị này của ta tạm thời gửi ở chỗ điện hạ. Chờ khi ta đi du lịch về, điện hạ trả lại nó cho ta.

Nhưng mà có một điều kiện, đó chính là sau này điện hạ phải từ bỏ rất nhiều tật xấu của mình.

Nghe vậy chàng thiếu niên nhíu mày.

Lý Bình An cởi đàn Nhị xuống: “Nếu điện hạ đồng ý, vậy tại hạ sẽ để lại chiếc đàn này cho điện hạ.” “Tật xấu gì mới được?”

“Ví dụ như tật xấu ngài vừa nói”

Thiếu niên khoan hai tay trước ngực, cười haha: “Được, ta đồng ý với ngươi.

Lý Bình An mặt không đổi sắc đáp: “Hi vọng điện hạ có thể thực hiện lời hứa này, xin cáo từ”

Sau đó bèn dọn dẹp chén đũa, một người một trâu một mèo không trễ nải thời gian, tiếp tục lên đường ngay.

Thiếu niên nhìn đàn Nhị trong tay, lại ngẩng đầu trông về phía bọn Lý Bình An biến mất.

“Thú vị! Thú vị!”

Thiếu niên sờ lên chiếc đàn Nhị có xúc cảm man mát này, giờ đây hắn lại cảm thấy không còn mấy hứng thú.

Nghĩ nào bèn kéo thử, chỉ là âm thanh phát ra có hơi….chói tai.

Thiếu niên lắc đầu, lập tức mất hết hứng thú.

Thứ mãi mãi không có được mới là thứ tốt nhất. Với người ngồi trên vị trí thái tử như hắn mà nói, trên đời có rất ít đồ vật mà hắn không có được.

Nghĩ tới đây hắn tiện tay ném chiếc đàn Nhị sang một bên, về phần những gì hắn đã đồng ý với Lý Bình An, đương nhiên hắn đã quên hết sạch.

Người xứ khác quả nhiên đều là kẻ ngu!

Thiếu nhiên nghiêng mình nhảy lên xe ngựa, phóng ngựa đi nhanh.

Chiếc đàn Nhị lặng lẽ nằm lại trên thảm cỏ xanh.

Đông cung.

Mặt trời chiếu đến mông, đến thời gian đi học rồi.

Thiếu niên trở mình, hắn cũng không bởi vì đã đến giờ mà sốt ruột, bởi vì trên thực tế tiên sinh dạy học sớm đã quen với chuyện hắn đến muộn rồi.

“Bốp bốp bốp!”

Thiếu niên bỗng bừng tỉnh, cảm thấy lòng bàn tay rất đau.

Hắn hít sâu một hơi, đột nhiên nhìn xuống lòng bàn tay của mình.

Chỉ thấy giữa lòng bàn tay, có một vệt đỏ rõ ràng.

Vệt đỏ kia giống như là bị tiên sinh dùng thước đánh.

Thiếu niên nhíu mày tự hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Lúc này, hắn đột nhiên phát hiện trên giường của mình có một chiếc đàn Nhị.

Thiếu niên nhận ra được có chuyện gì là lạ, nhưng lúc này lòng bàn tay hắn lại truyền đến từng cơn

đau đớn.

Hắn không nhịn được gào lên, cố gắng suy nghĩ lại, sợ rằng hắn đã bị người ta hạ tà pháp.

“Người đâu! Người đâu mau đến”

Y Cáp thấp thỏm nhìn Đại tế sư: “Sao rồi?”

Ông ta chỉ còn mỗi đứa con này, trời trừng phạt ông ta đã đủ rồi.

Đại tế sư trầm mặc một lát rồi chậm rãi nói: “Điện hạ không sao, chỉ là….Điện hạ, người ngươi gặp e rằng là một vị Đại Năng hành tẩu giữa trần thế, trong lúc vô ý

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip