ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 77 : Thợ rèn

1620 chữ

“Cuối cùng cũng nhìn thấy hơi người”

Cảnh Dục phàn nàn.

Ở lâu trong sa mạc, giờ nhìn thấy người người đi trong thành, mọi người hơi không quen lắm.

Giày của mấy đứa bé đã bị mài hỏng từ lâu, chân mỏi nhừ.

Vương Nghị thì vẫn tốt hơn, tập võ từ nhỏ nên có chút căn cơ.

Còn ba đứa bé khác thì có phần không chịu nổi.

Thế là Lý Bình An đã quyết định ở lại đây nghỉ ngơi hai ngày, thuận tiện tìm người giỏi rèn sắt trong miệng Cố Tây Châu.

Tìm một khách điểm ở tạm.

Lý Bình An đi theo Cố Tây Châu vào một tiệm rèn ở thành tây.

Một cánh cửa trong tiệm rèn đang đóng, cánh khác lại đang mở.

Ánh lửa bên trong hắt lên bốn phía, tiếng búa đinh đang vang lên không ngừng. Cố Tây Châu không hề khách sáo đẩy cửa vào.

Không khí trong phòng trộn lẫn với mùi rỉ sắt khiến người ta cảm thấy khó chịu.

“Lão Mặc, lão Mặc”

“Vào hậu viện.

Một giọng nói khàn khàn vang lên.

Hai người vào trong hậu viện, bên trong chất đủ loại đồ, thoạt nhìn qua còn tưởng là một cái nhà xưởng nhỏ.

Một hán tử cơ thể to lớn đứng quay lưng với họ, tay vung chùy sắt liên tục.

“Sao nhóc con nhà ngươi lại quay lại rồi?”

“Tìm được thì

| quay lại.”

Hán tử dừng gõ chùy, quay đầu lại, ánh mắt hơi kinh ngạc.

“Đã tìm được?”

Sau đó, tầm mắt của hán tử rơi lên người Lý Bình An, hay nói đúng là là rơi xuống cây phù tang mà hắn đang khiêng.

“Phù tang? Xem ra ngươi đã tìm được thật”

“Lần này tới tìm ngươi là muốn nhờ ngươi giúp một chuyện, trước khi đi Tuân Nhi đã tặng lại phù tang cho hắn, cũng đã đồng ý muốn tạo cho hắn một thanh đao”

Hán tử quay đầu lại, tiếp tục vung chùy sắt lên.

“Nếu vội ta có thể giúp một chút, nhưng rèn bằng phù tang không phải chuyện dễ.”

“Sẽ không để ngươi giúp không công”

Hán tử do dự một lát rồi nói:

“Được, để lại ở đây đi”

Lý Bình An để phù tang lại, rồi rời khỏi tiệm rèn cùng Cố Tây Châu.

Đi được nửa đường, Cố Tây Châu đột nhiên nói.

“Ngươi về trước đi, ta còn vài chuyện phải làm.”

Sau khi tách đường với Cố Tây Châu, Lý Bình An lang thang ngoài đường một lúc.

Lúc tới một sạp hàng, hắn mua một bát canh thịt dê vài một bánh bao không nhân ngâm.

Một chiếc bánh bao không nhân được đặt ở giữa, nước canh ngập xung quanh.

Người dân bản xứ gọi đây là nước vây thành.

9:36

Sau khi ăn xong, trong bát không còn canh, không còn bánh bao không nhân, cũng không còn thịt.

Lý Bình An ăn hết một bát to, lau miệng, cảm thấy không tệ.

Rồi định gọi lão bản mua thêm mấy phần để mang về cho bọn A Lệ Á.

Lúc này, ngoài đường vang lên tiếng hét sợ hãi.

Mọi người nhìn theo tiếng kêu, chỉ thấy một con tuấn mã đang lao vụt trên đường, cuốn lên một mảng bụi đất.

Nơi này vốn là phố xá sầm uất, dòng người đông đúc tụ tập bên trong.

Do hốt hoảng nên mọi người vội vàng tránh sang hai bên.

Có một vị phụ nhân trong lúc lôi kéo một cô nương nên bị dòng người xô ngã xuống đất.

Thấy con ngựa cao to kia nâng cao móng ngựa, sắp đạp qua người người phụ nữ xui xẻo kia. Đúng lúc này, một bóng người phóng vụt ra.

Dáng người cao lớn như núi, nặng nề vọt lên thân ngựa, hai tay cố định trên đầu ngựa.

Gạch xanh lát dưới đường vỡ thành mấy mảnh khiến con ngựa đang vọt tới ngừng lại.

Lý Bình An đứng gần đó, đồng tiền trong tay bắn tung tóe, đột nhiên dừng động tác.

Hơi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip