Chương 776 : Học Trộm
Chẳng bao lâu, một bàn đầy các món ăn đã làm xong.
Cô bé bày món ăn ra, nói: “Nào, nhanh ăn đi”
Chàng trai nói: ” Các ngươi cũng ăn đi, một mình ta không thể ăn nhiều như vậy đâu.
. Vậy thì thật ngại quá.
Bé gái đã học được cách giả vờ khách sáo.
Lão Ngưu đặt mông ngồi xuống luôn, duỗi tay ra ăn tưng bừng, dù sao cũng đã có người trả tiền rồi.
Lý Bình An ngồi ở chỗ quầy, pha một chén trà hoa cúc cho bản thân giải ngấy.
“Nhóp nhép~”
“Mà lúc trước không phải các ngươi nói mình vừa mới tới nơi này sao? Sao đột nhiên lại trở thành
chủ quán trọ này rồi?” Thanh niên tò mò hỏi
Bé gái nhìn về phía Lý Bình An.
Lý Bình An nói: “Là một người bạn cho chúng ta thuê, nhờ chúng ta giúp trông tạm quán.
Chàng trai gật gật đầu, một lần nữa nói cảm ơn chuyện lúc trước.
Chẳng bao lâu, thức ăn trên bàn đã hết sạch.
Đúng là sức ăn của thanh niên có thể ăn hết cả tiền dưỡng già, mèo con và lão Ngưu cũng ăn rất
khoẻ.
Bọn họ trò chuyện thêm một lúc.
Chàng trai lau miệng, nói: ” Ta xin phép ra về đây, ta đi ra ngoài quá lâu, khi trở về ca ca sẽ lại mắng ta mất”
“Không tiễn nhé”
Trước khi đi, chàng trai lại nhìn về phía Lý Bình An.
“Hu…..”
Chàng trai vừa đi vừa nói lẩm nhẩm.
“Sao lúc nào ta cũng có cảm giác đã gặp người đó ở đâu rồi thế nhỉ…...
Cô bé ghé vào cạnh cửa, lưu luyến không rời, hô: ” Lần sau lại đến nữa nhé, tiên tử còn có rất nhiều món ăn đặc sắc đấy.
Chàng trai đi rồi, quán trọ lại trở nên quạnh quẽ, vắng vẻ.
Cô bé nhìn vào khoản thu nhập duy nhất trong mấy ngày khai trương này, không khỏi rời vào suy
Ngược lại, Lý Bình An thì không quá quan tâm đến chuyện làm ăn, rượu thơm không sợ ngõ nhỏ, hẻm sâu. Hơn nữa hai tháng đầu tiên còn được miễn tiền thuê nhà nữa.
Uống xong ly nước trà chống ngán, hắn xoay người đi lên tầng hai quán trọ, có vẻ như hắn chuẩn bị đi ngủ bù. Những ngày này, cuộc sống đã tạm ổn, trôi qua thật nhàn nhã.
Lý Bình An duỗi lưng, lười biếng ngáp ngủ một cái thật dài. Ánh mặt trời sau giờ ngọ cũng không chói chang, lại ấm áp. Hắn nghĩ sẽ chỉ nghỉ ngơi chút xíu thôi, ai dè lúc tỉnh lại thì đã là ban đêm.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, quán trọ vẫn vắng lặng, không có một bóng người. Lúc ăn cơm tối, tâm trạng cô bé không tốt lắm, chỉ nấu phần ăn của lão Ngưu và Đại Bình An.
“Tiên tử không ăn sao? ” Lý Bình An hỏi.
“Tiên tử không ăn, buổi tối tiên tử sẽ đi tìm chuột.
Có vẻ cô bé cố tình không ăn, cảm thấy ăn ít đi một phần, là có thể tiết kiệm được một phần tiền. “Nơi này không có chuột đâu”
“Không có chuột thì tiên tử cũng sẽ tìm được thứ khác.
Nhiều khả năng tiên tử sẽ tìm không thấy đâu” Lý Bình An nói.
Cô bé không để ý tới hắn nữa, biến thành mèo con rời đi một mình dưới ánh trăng. Thời gian trôi qua khoảng một canh giờ, Lý Bình An đang ngồi ở trước quầy, đọc sách luyện dược thì thấy Miêu Miêu tiên tử ngậm một con chuột lớn trở lại, bước chân khẽ lắc lư, giống như một vị một tướng quân đắc thắng trở về.
Mèo con còn cố ý đặt chuột trước mặt Lý Bình An, ngước mắt lên nhìn hắn.
Lý Bình An cũng nhìn cô bé một cái, nói:” Miêu Miêu tiên tử rất lợi hại”
“Um…...”
Lúc này mèo con mới hài lòng ngậm con chuột nhảy xuống quầy.
Lý
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền