Chương 787 : Xâm nhập
Trung tâm then chốt tầng 1.
Trịnh Trường Văn đứng trước điện, nhìn đám người bận rộn trước mặt, nghe các bên báo cáo, tất cả đều bình thường, không có nơi nào bất thường cả.
Chỉ là tâm trạng của hắn vẫn cứ bất an, cũng không bởi vì nghe các bên báo cáo xong mà cảm thấy yên tâm.
Chuyện gì xảy ra, hắn thật mong là mình cả nghĩ quá rồi.
Trịnh Trường Văn bước đi vô định, có lẽ là hắn nhận ra ánh mắt kỳ lạ của cấp dưới.
Hắn cố đè xuống nỗi lo trong lòng, ngồi xuống.
Có người bưng trà lên cho hắn, hắn khẽ nhấp một miếng.
Lúc này, Triệu Linh Nhi đi lên, nhẹ nhàng nói một câu. “Tiềm Long tiên sinh hình như đi rất lâu.
Trịnh Trường Văn nhìn thời gian, đã nửa canh giờ rồi.
Tên Tiềm Long này sao lại đi lâu như vậy.
Nhưng mà nghĩ kỹ lại, nếu hai bên có chuyện quan trọng, nửa canh giờ cũng không tính là gì. Trịnh Trường Văn đi vào trong hậu viện.
Đột nhiên, cái bóng của hắn lấp lóe, mưa to như trút nước rơi xuống người hắn.
Một màn quỷ dị lóe lên một cái rồi biến mất, giống như chưa từng xảy ra.
Tuy nhiên màn này giống như một tảng đá lớn, ném xuống sự bình tĩnh như làn nước mùa thu của hắn, văng lên vô số bọn nước và gợn sóng.
Khí có vấn đề!
Khí quanh hắn xuất hiện một sự biến hóa rất nhỏ, ngay cả hắn cũng rất khó mới nhận ra điểm khác biệt này.
Hắn nhìn cơn mưa này, nhưng lại giống như không nhìn mưa.
Biến hóa kia rất nhỏ, nếu như hắn không phải tu sĩ Pháp gia có thần thức cực mạnh e rằng sẽ không nhận ra được.
Hắn nhẹ giẫm chân một cái.
Một tiếng vang chầm, lấy hắn làm trung tâm, cơn mưa bao quanh hậu viện đều bị vỡ tan thành bụi phấn.
Dư âm mạnh mẽ trong nháy mắt ngăn chặn tất cả mưa gió.
“Tí tách!”
Lúc này, một hạt mưa mát mẻ rơi xuống mặt của hắn.
Một hạt khác nhỏ xuống gáy hắn.
Khóe mắt Trịnh Trường Văn con lại, chỉ cảm thấy mỗi lỗ chân lông trên người đều lạnh toát, tựa như có luồng khí lưu cực nhỏ đang chui vào trong cơ thể hắn.
Lập tức, hạt mưa lớn như hạt đậu lại rơi xuống người hắn. Hắn giật mình, ngã xuống giống như bị sét đánh.
Dưới sàn nhà đá xanh, bỗng xuất hiện một cái hố to.
Giờ phút này tất cả âm thanh, giác quan đều đã biến mất, hắn giống như bị giam trong một thế giới khác.
Không khí ngập tràn hơi thở của sự nguy hiểm, đó là một loại nguy hiểm sắc bén, tựa như muốn chém người thành từng mảnh nhỏ.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, lại là một mảng bọt nước rơi xuống đầu hắn.
Hắn vốn không thể tránh, chỉ đành mặc cho bọt nước kia rơi tung tóe trên người hắn.
Ngột ngạt mà khiến người sợ hãi!
Cứ như vậy, hắn lại một lần nữa bị văng xuống đất.
Toàn thân đẫm máu, hắn lại bò lên, lao tới hàng rào vô hình kia.
Không ổn! Không ổn!
Bọn chúng là Lang vệ!
Khiến hắn sợ hãi không phải là thực lực hai bên, cũng không phải là an nguy của mình.
Mà là kẻ định sắc bén như dao, đâm thẳng một mũi vào trái tim của bọn hắn.
Mà bọn hắn lại không hề biết gì cả.
Chuyện này quá đáng sợ.
Hắn cảm thấy tim mình bị đâm một dao.
Tiếng cười nhạo len lỏi trong bóng tối.
Có thể làm đến mức này…Yêu thánh!?
Một Yêu thánh xâm nhập Trấn Yêu quan?
Kẻ địch đứng trong bóng tối chăm chú quan sát Trịnh Trường Văn dãy dụa.
Mà Trịnh Trường Văn lúc này giống như con côn trùng mắc trong mạng nhện, cho dù hắn có sử dụng cách nào,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền