Chương 79 : Luyện công
1710 chữ
Lão Mặc ra khỏi phòng, hình như là vừa đi rửa mặt.
Tay cầm khăn mặt lau giọt nước chưa khô.
Hỏi dứt khoát:
“Ngươi có yêu cầu gì với đạo không? Định làm thành hình dạng thế nào?”
Lý Bình An lấy một bức vẽ từ trong lồng ngực ra, tuy hắn không biết vẽ nhưng cũng may là Cảnh Dục biết.
Ban đầu tất nhiên Cảnh Dục rất nghiêm nghị từ chối.
“Thân phận của ta là gì chứ? Có địa vị thế nào chứ? Vẽ một thanh đao à? Nói ra chắc chắn sẽ khiến mọi người phải cười nhạo”
Lý Bình An cảm thấy người như Cảnh Dục này không tệ.
Bởi vì trí thông minh của tên gia hỏa này không cao, lại còn không chịu được lời khen của người
Ngươi càng khen hắn thì hắn càng cảm thấy lâng lâng không biết gì.
Muốn làm gì cũng được.
Theo lời của Vương Nghị, nếu ngươi cho hắn một cái ổ gà thì hắn có thể đẻ trứng giữa thanh thiên
bạch nhật.
Thế là Lý Bình An đã khua môi múa mép một phen.
Rồi có được bức tranh này.
Lão Mặc đánh giá sơ qua, nói:
“Vẽ rất cẩn thận”
Thân đao hẹp thẳng, hơi cong ra ngoài.
Sống đao uốn cong theo lưỡi đao, hai bên có một rãnh máu và hai cả hai đầu đều in hoa văn hình móng tay uốn lượn như sóng.
Chuôi đạo dài bốn tấc, chiều rộng chừng hai ngón tay.
Lão Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn tiếp.
Vỏ đạo không phải loại tầm thường, mà còn muốn giấu tính chất lưỡi dao.
Lão Mặc khép bức vẽ lại, nói:
“Ta đã biết rồi, hai ngày nữa ngươi tới đây nhận đạo”
“Làm phiền rồi.”
Lý Bình An chắp tay chào rồi lui ra ngoài.
“Cha, người đó là ai thế? Trông thật kỳ lạ!”
Chờ hắn rời đi, thiếu nữ không nhịn được bèn nói.
“Ta không ngửi thấy nghiệp lực trên người hắn. Lão Mặc không quay đầu lại, chỉ nói:
“Đừng quan tâm.
Thiếu nữ hơi bất mãn đáp lại, mồm vẫn còn lầm bầm. “Không lẽ là người bị thiên phạt?”
Lý Bình An quay lại khách điếm, nói với mọi người là có thể sẽ phải ở lại Ngọc Môn quan nghỉ ngơi hai ngày.
Tất nhiên mấy đứa nhỏ rất vui, chỉ ước được nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa.
Buổi trưa, mặt trời nóng hổi, cộng thêm gió nóng khiến người ta cảm thấy buồn bực nóng nảy.
Cảnh Dục cứ luôn mở mồm lải nhải khiến ngay cả người tốt tính như Triệu Linh Nhi cũng hơi không chịu được.
Bây giờ mọi người đều đang trông mong, không biết tới khi nào tên gia hỏa này mới rời đi.
Cảnh Dục từng nói sau khi tiễn họ tới Ngọc Môn quan xong sẽ chủ động tách ra.
Nhưng hôm nay nhìn qua, trông có vẻ chưa có ý định rời đi.
“Cảnh công tử… Cảnh công tử…”
Một giọng nói đột nhiên vang lên trong khách điếm.
Mọi người tò mò nhìn sang.
Chỉ thấy một gia hỏa trông hơi ngốc đang cầm một ít đồ vật đứng bên ngoài khách điếm gọi với vào trong.
“Này, ngươi tới tìm Cảnh Dục có chuyện gì không?”
Vương Nghị hỏi.
Tên lính nói lắp Tần Thời ngẩng đầu lên, nói:
“Ta… Ta tìm Cảnh công tử, vì mẹ ta bảo ta tới để tạ ơn hắn.
Nghe thấy lời này, mọi người trong phòng vô cùng kinh ngạc nhìn về phía Cảnh Dục.
Cảnh Dục cũng bất ngờ, sau đó lại bắt đầu ra vẻ.
Hừ khẽ một cái, cực kì đắc ý.
“Chuyện đó kỳ lạ lắm à? Bổn công tử đi đây đi đó khắp thiên hạ, thấy việc bất bình hăng hái giúp đỡ, hiệp can nghĩa đảm.
Tất nhiên bằng hữu khắp thiên hạ vừa nghe thấy ta tới đều ầm ầm tới cửa cảm tạ ta rồi.
Trong ánh mắt rất đỗi ngạc nhiên của mọi người, Cảnh Dục chắp tay bước ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền