Chương 94 : Bút tên Hiệp khách
1768 chữ
Vương Nghị ngẩng đầu lên:
“Tiên sinh, ngài đã sớm đoán được sao?”
Lý Bình An giống như đang suy nghĩ
“Ngươi cảm thấy mình có phải là người tầm thường, cả đời sẽ sống nhàm chán vô vị không?”
Vương Nghị không chút do dự lắc đầu:
“Tuyệt đối không phải
“Vậy tại sao ngươi không được nhận vào học viện?”
Trong ánh mắt Vương Nghị lộ ra vẻ nghi hoặc, chờ đợi Lý Bình An giải thích.
Lý Bình An ung dung nói:
“Bởi vì con đường của ngươi phải đi không phải ở chỗ này, ngươi nghĩ lại xem, ngươi có thích đọc sách, viết chữ, nghe phu tử giảng bài không?”
Vương Nghị do dự một chút, sau đó lại lắc đầu.
Lý Bình An cười thành tiếng, dùng giọng điệu bí hiểm.
“Vì cơ duyên của ngươi còn ở phía sau”
“Thật sao?”
Vương Nghị mừng rỡ.
“Tiên sinh đã lừa ngươi bao giờ chưa?”
Vương Nghị vẫn luôn coi Lý Bình An là chuẩn mực, lời Lý Bình An nói đương nhiên là rất có trọng lượng trong lòng hắn.
Lúc này khi nghe Lý Bình An nói như vậy, hắn lập tức vui vẻ ra mặt, vứt luôn những phiền não mấy ngày qua ra sau đầu.
Đúng vậy, học viện thì có gì đặc biệt hơn người chứ.
Nơi này không giữ ta thì sẽ có nơi khác giữ
Lên xe sủi cảo, xuống xe ăn mì.
Lý Bình An là người phương bắc xuyên không tới đây vì thế đã đặc biệt chuẩn bị sẵn một ít sủi cảo.
Trong tập tục truyền thống của người phương bắc, có câu “lên xe sủi cảo, xuống xe ăn mì”.
Có nghĩa là thời điểm đưa tiễn người đi xa thì ăn sủi cảo, lúc đón người trở về thì chuẩn bị mì sợi. Bởi vì sủi cảo là thịt được vỏ bột cán mỏng gói lại, tượng trưng cho sự đoàn tụ.
Cho nên ngụ ý ăn sủi cảo lúc tiễn đưa chính là hy vọng đoàn viên.
Ngày hôm sau, ba người A Lệ Á, Triệu Linh Nhi, Bàn Tuấn chính thức vào ở học viện.
Vương Nghị một mình xuống núi.
Hai người Thôi Thành Thôi Tài muốn dẫn tiểu thiếu gia đi dạo một vòng.
Thứ nhất là họ muốn tâm trạng tiểu thiếu gia bớt chán nản buồn bực.
Thứ hai vì không dễ mới tới được kinh thành một lần, không đi dạo một vòng thì thật là đáng tiếc.
Tại Hoài Lộc học viện, trong một hội trường trang trọng.
Ở giữa phòng đặt một chiếc bàn lớn bằng đá cẩm thạch.
Trên bàn có các loại thư pháp viết tay của những danh nhân, hơn chục cái nghiên mực vuông vức và một chồng sách cổ.
Bút cắm trong lọ bút nhiều như cây trong rừng.
Lư hương nhẹ toả làn khói trắng mờ, mùi thơm ngát say lòng người.
Quân cờ đen trắng đặt đan xen với nhau trên bàn cờ.
Quanh bàn cờ lại là không gian thanh bình, yên tĩnh.
Lão giả mày dài, đôi mắt tinh anh, khuôn mặt hồng hào.
Cả người toát ra hơi thở thanh nhã, dịu dàng làm cho người khác cảm thấy yên bình thanh thản. Lão giả là viện trưởng Hoài Lộc học viện.
Lúc này, người ngồi đối diện lão là một nữ tử vô cùng có khả năng là người kế thừa hoàng vị tương
lai.
Nàng mặc quần áo màu đỏ, để lộ chiếc cổ có đường nét yêu kiều và hàng xương quai xanh.
Giữa hai lông mày toát ra khí chất ung dung quý phái.
Cho dù nàng chỉ đang mặc trang phục ngày thường cũng làm cho người ta cảm giác như nhìn thấy
tiên tử.
Bên ngoài hành lang quanh co đứng đầy binh lính mặc áo giáp.
9:45
Tiểu thư đồng đứng ở một bên, ánh mắt không tự chủ được liếc nhìn vị mỹ nhân đại danh đỉnh đỉnh trên Yên Chi bảng này.
“Công chúa, người đã lâu không lên núi.
Liễu Vận cười khổ:
“Đúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền