Chương 96 : Ma pháp phụ trợ
2081 chữ
Lý Bình An khó khăn thở ra một hơi.
Liễu Vận chỉ dẫn cho hắn dùng chân khí đưa chữ “Trảm” vừa viết nhập vào thân đạo.
Trượng đao ngay lập tức giống như nặng tới ngàn cân, toát ra ánh sáng lạnh lẽo chói mắt.
Tay Lý Bình An nắm trượng đao đã trở nên nặng gấp mấy lần, cảm thụ được vỏ đao truyền đến từng cơn buốt lạnh.
Đáy lòng hắn dâng lên cảm giác bất ngờ.
Ban đầu Trượng đao sáng như băng tuyết, lúc này lại trở nên u ám không ánh sáng.
Như một mặt gương đồng bị vỡ, phủ kín bởi nhiều vết rạn nứt, phủ kín một nguồn năng lượng khổng
lồ.
Hắn vung lên một đao.
Một đao này không có tiếng xé gió, xung quanh yên tĩnh như tờ.
Giống như tất cả không khí và gió đều bị một đao này hấp thu, tạo thành một loại khí thế Thái Sơn áp đỉnh.
Trong vòng nửa hơi thở, nơi lưỡi đao chỉ trên mặt hồ xa xa.
Một bức màn nước nổ tung phát ra một tiếng “rầm”rất lớn.
Vô số bọt nước hóa thành làn khói xanh tiêu tán trong không khí. “Quả nhiên thần kỳ”
Liễu Vận mỉm cười hài lòng:
“Ngươi thích là tốt rồi”
Nàng nói xong thì liếc nhìn Lý Bình An.
Ánh mắt nàng lại chuyển đến chiếc thuyền đơn độc bên cạnh.
Do dự một chút, nàng nói nhỏ.
“Thời gian vẫn còn sớm, không bằng chúng ta đi thuyền dạo quanh hồ một vòng nhé, đã lâu rồi ta không tới đây”
“Được”
Liễu Vận vén váy tránh cho dính nước, cẩn thận bước lên thuyền.
Nàng sửa sang lại quần áo một chút rồi hững hờ mặt hồ.
Ánh trăng xanh nhạt chiếu rọi khuôn mặt nàng, khiến gò má nàng ửng hồng nhàn nhạt, mơ màng đẹp như trong mộng.
Không biết là đêm nay uống hơi nhiều rượu, hay là nguyên nhân gì khác.
Chóp mũi cong kia nhiễm ánh trăng nhìn sinh động hơn, đôi môi đầy đặn đón ánh trăng hơi hơi giương lên tạo thành nụ cười nhẹ nhàng thản nhiên.
Lý Bình An đi lên thuyền:
“Xuất phát!”
Liễu Vận hơi sửng sốt, sau đó ngạc nhiên phát hiện thuyền đúng là tự động di chuyển.
Đôi mắt đẹp của nàng sáng lên, bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Lý Bình An.
Qua một lát, nàng mới phát hiện là Lão Ngưu trên thuyền đang thò hai chân xuống đạp. Ánh mắt nàng oan ức giống như vừa bị người ta bắt nạt.
Liễu Vận ngẩng đầu, nhìn màn đêm.
Trên bầu trời, dải ngân hà xoay tròn giống như tấm rèm buông xuống chốn nhân gian.
Ánh đèn của hàng vạn gia đình rực rỡ khắp các con phố, giống như dòng sông tinh tú trải dài giữa bầu trời đen lạnh.
“Thật là đẹp”
Lý Bình An im lặng không nói chuyện
Thế giới của hắn chỉ có bóng tối, chỉ nơi nào sáng mạnh thì mắt hắn mới có thể nhìn thấy một chút ánh sáng.
Hơn hai mươi năm rồi, hắn giống như đã quên mất hình dáng bầu trời đêm.
Lúc này, hắn nghe Liễu Vận ngồi bên cạnh chỉ cho hắn vị trí các vì sao trên trời.
Ngôi sao kia tên gì, ngôi sao đó ở đâu.
Lý Bình An mỉm cười, đột nhiên thân thể hắn lảo đảo ngã thẳng ra.
Liễu Vận vội vàng đỡ lấy hắn, khẽ nhíu mày.
“Bình An? Ngươi không sao chứ?”
“Khò khò.”
Phải mất một lúc lâu sau Liễu Vận mới kịp phản ứng.
Hắn chỉ ngủ.
Sau khi hắn tu luyện rã rời, lại dùng “Hiệp khách” viết một chữ trảm kia. Hắn đã sớm mệt mỏi không chịu nổi.
Sáng sớm ánh sáng mặt trời chiếu lên mặt.
Lý Bình An duỗi lưng một cái, mệt mỏi đêm qua đã bị quét sạch.
Liễu Vận đã rời đi.
Lý Bình An sờ sờ bụng, mỗi lần tu luyện xong đều cần ăn thật nhiều.
Không biết là tốt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền