Chương 529
Vừa đi qua lối đi thông đạo dài và hẹp, mơ hồ cảm thấy được vách đá đè xuống, tầm nhìn bị bao phủ bởi một màu đen kịt như mực, chỉ có mấy khe hở ở phía trên chiếu ánh sáng xuống. Nhưng mà, ánh sáng dần dần nhạt đi, lượng ánh sáng còn lại cũng sẽ bị nuốt chửng, chỉ để lại một mảnh không gian tối đen như mực thỉnh thoảng có tiếng vọng lại. Khi ánh sáng mạnh chiếu vào, có thể nhìn thấy đường viền của những ngọn núi và tảng đá, nhưng cũng không rõ lắm.
"Đây cũng không phải là kiểu u ám giống trong nhà ma,"
Mai Như Cảnh nói,
"Hoàn toàn chính là kiểu đen tối u ám khi nhắm hai mắt lại."
"Qua một lúc nữa sẽ tối hơn, có lẽ còn hoàn toàn không thấy rõ được, cho nên mới nói rằng bây giờ không thích hợp để đi vào."
Vài tia sáng chiếu rọi vào di tích. Một lát sau, đoàn người đi đến điểm đặt la bàn.
"Chờ một chút, đó là cái gì vậy?"
Sở Thiên Lê tinh mắt phát hiện có gì đó kỳ lạ, cô vội vàng nhờ nhân viên công tác chiếu vào lại, chỉ thấy cách đó không xa có một cột đá ẩn trong bóng tối, rất dễ dàng bị bỏ qua.
Cột đá trước Cổng chân lý dùng để đặt quả cầu pha lê, trên cột đá nơi này cũng có vị trí để đặt, vừa đúng có thể đặt la bàn vào trong đó.
Sở Thiên Lê lấy la bàn ra, cẩn thận đặt vào.
Một giây sau, dưới mặt đất vang lên một tiếng động nhỏ, không biết trong bóng tối có cơ quan nào đó đã bị kích hoạt, rung chuyển đến mức lòng bàn chân mọi người trên mặt đất đều tê dại, còn theo bản năng mà lùi lại vài bước.
Mấy phút sau, sự rung chuyển kỳ quái cuối cùng cũng dừng lại, nhưng bên trong di tích không hề có sự thay đổi rõ rệt.
Liễu Quân nghi hoặc mà nhìn quanh bốn phía:
"Nơi này có gì thay đổi sao? Tôi không thấy rõ lắm."
Điểm đặt la bàn tối đến mức có thể nói là đưa tay không thấy được năm ngón, trong động đặt kiếm gỗ đào tốt xấu gì cũng có thể dùng thiết bị chiếu sáng, nhưng ở chỗ này ngay cả thiết bị chiếu sáng cũng bị làm suy yếu tác dụng.
Sở Thiên Lê muốn thăm dò tình huống xung quanh, còn chưa đi được hai bước, chân trước vô cớ vấp phải chân sau, suýt chút nữa ngã xuống đất, cũng may chỉ đụng vào người Đàm Mộ Tinh, được anh đưa tay ra đỡ.
Cô theo bản năng mà cúi đầu, mờ mịt nói:
"Vừa rồi ở đây không có thứ gì mà?"
Khi mọi người đi tới, rõ ràng là họ đi trên mặt đất bằng phẳng, vừa rồi lại giống như là có chướng ngại vật gì đó.
Tu Tại Uyên nói:
"Bên chỗ tôi cũng có."
Sau khi di tích rung chuyển, mặt đất hình như có gì đó khác thường.
"Nếu tắt thiết bị chiếu sáng đi thì sao?"
Sở Thiên Lê nghĩ tới công dụng của la bàn, cô lại liên tưởng đến tử vi đấu số, vội vàng nói,
"Có thể tắt hết thiết bị chiếu sáng thử xem sao?"
"Có thể thì có thể..."
Nhân viên công tác bất đắc dĩ nói,
"Nhưng chỉ sợ là sẽ tối đen như mực."
"Thử tắt một chút đi."
Ngay sau đó, thiết bị chiếu sáng bị tắt, màn đêm cũng theo đó mà phủ xuống.
Mọi người tưởng rằng tất cả những gì họ có thể nhìn thấy chỉ là một màn tối đen, nhưng không ngờ hàng ngàn đường cong cát vàng chảy trong bóng tối hiện ra, một bức tranh sông núi ngàn dặm hùng vĩ hiện ra dưới chân họ!
Sau khi la bàn được đặt trên cột đá, cơ quan trên mặt đất đã có sự thay đổi. Những nham thạch gồ ghề
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền