Chương 534
Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh còn đứng ở giữa bản đồ, chỉ là hiện tại bản đồ huỳnh quang đã biến mất, xung quanh là bóng tối sâu không thấy đáy, nên càng không có biện pháp để thăm dò phương hướng. Cũng may trong đội còn có thiết bị nhìn ban đêm, mặc dù hiệu quả của thiết bị chiếu sáng không tốt, nhưng cũng có biện pháp để xác định phương hướng.
Cảnh tượng bản đồ huỳnh quang trong nháy mắt lật ngược lại, biến mất, cũng đã lưu lại ấn tượng sâu sắc cho Đàm Mộ Tinh. Anh cảm thấy cô to gan lớn mật,
"Quả thực giống như tận thế vậy."
"Nếu không bị thương, thì quả thật rất hoành tráng."
Sở Thiên Lê nói. Cô cảm thấy thiết kế của sư tổ khá tốt. Sư tổ kiến tạo cơ quan xong, lúc quan sát hiệu quả, sẽ có cảm giác như vậy sao?
Cơ quan la bàn khởi động, vào thời khắc trận mưa tiễn rơi xuống đó, quả thật là cô không hối hận.
"Nếu ngày tận thế thực sự xảy ra, Tinh Tinh sẽ muốn làm gì?"
Sở Thiên Lê hỏi.
Đàm Mộ Tinh sửng sốt, anh hơi suy nghĩ:
"Tớ chưa từng nghĩ tới."
Sở Thiên Lê:
"À, vậy xem ra tận thế vẫn chưa thể tới được, Tinh Tinh còn chưa nghĩ ra phải làm gì."
"Vậy cậu thì sao?"
Đàm Mộ Tinh hỏi,
"Cậu muốn làm gì?"
Sở Thiên Lê nghiêng đầu:
"Nếu như là bây giờ, vậy thì cái gì cũng không muốn làm."
"Không có chuyện gì muốn làm sao?"
Sở Thiên Lê tùy tiện nhún nhún vai, cô đi thẳng về phía xe SUV, thoải mái nói:
"Có, nhưng đã đạt được rồi, cho nên không có gì để tiếc nuối."
Vẻ mặt Đàm Mộ Tinh lộ vẻ khó hiểu, anh đi theo cô từng bước một, họ giẫm lên những cành cây cùng nền tuyết đọng.
Bọn họ để lại hai hàng dấu chân nông sâu khác nhau trên mặt tuyết.
Trước xe, Sở Thiên Lê quay đầu nhìn anh, đôi mắt cô tràn đầy ánh sáng, cười nói:
"Tớ rất vui vì Tinh Tinh có thể đi cùng tớ, vậy nên hiện tại không có gì để tiếc nuối nữa."
Anh đi cùng cô đến nước H là đủ rồi.
Đàm Mộ Tinh ngẩn ra, môi anh khẽ nhúc nhích muốn trả lời, rồi lại không biết nên nói cái gì.
Sở Thiên Lê nói xong, dẫn đầu lên xe.
Đàm Mộ Tinh yên lặng đứng ở bên ngoài, luôn cảm thấy lời này giống như là lời tạm biệt.
Một lát sau, cơn mưa tiễn lạnh thấu xương cuối cùng cũng ngừng lại, tất cả mọi thứ lại yên lặng trở lại.
Người bên ngoài nghe thấy tiếng động, bọn họ vội vàng chạy vào, hỏi:
"Là động đất sao?"
Sở Thiên Lê vội nói:
"Chờ đã! Trên mặt đất có mũi tên, đừng giẫm phải!"
Những người khác được cô nhắc nhở, lúc này mới không tùy tiện tiến lên, cẩn thận từng li từng tí mà đứng ở một bên.
"Chúng tôi đi tìm đồ đạc để dọn dẹp, dọn ra một con đường để hai người ra ngoài."
Dưới sự trợ giúp của Đàm Mộ Tinh Sở Thiên Lê tránh được ám khí nằm đầy đất, cô lấy lại la bàn trên cột đá, sờ bài tarot trong túi:
"Vậy cũng chỉ còn bài Tarot, còn có lỗ khóa thứ bảy."
Đặt bài Tarot xong thì sẽ có sáu viên châu, nhưng viên châu thứ bảy vẫn chưa có đầu mối.
Liễu Quân cầm thiết bị liên lạc, nói:
"Bên đại sứ quán có tin tức truyền đến, viên châu thứ năm cũng đã có tung tích."
"Đội ngũ chính đến rồi, hôm nay cũng quá muộn rồi, về đại sứ quán trước đi."
Đêm khuya, đội ngũ đến trợ giúp đã tới, Liễu Quân cũng sắp xếp để đoàn người trở về.
Tu Tại Uyên đi tới, thấy anh vẫn đứng lặng im ở bên ngoài, nhắc nhở:
"Nên đi rồi."
"Được." Đàm Mộ Tinh vội vàng xua
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền